Nguyễn Tường Thụy – Thèm cũng phải chịu

Hôm cuối cùng của chiến dịch bầu tổng thống ở Mỹ, dân mạng dán mắt lên các trang tin, chuyền cho nhau đường link. Có người gửi cho mình đường link dẫn tới một trang, thấy mô phỏng từng lá phiếu được kiểm cho từng người. Từng phút, từng phút, lại có người đưa tin lên bảng tin trên mạng facebook. Con số phần trăm cứ bám sát nhau, lúc vị này nhỉnh lên được một tí thì chỉ vài phút sau lại tụt xuống. Đúng là căng như dây đàn. Rồi bình luận loạn xì ngầu, ông này thì bảo tui thích cho Ba-Ma thắng, cô nọ thì nói tôi thích Rôm-Lây cơ (chắc cô này chê Ba-Ma da đen, xấu).

Chuyện bầu Tổng thống bên Mỹ, liên quan gì đến mình mà dân Việt Nam quan tâm đến như vậy nhỉ, trong khi bầu cử nước mình thì chả ai để ý. Hồi bầu cử tổng thống Mỹ năm 1972, cán bộ tuyên huấn bảo bọn mình, dù Ních-Xơn hay Mắc-Ga-Vơn làm tổng thống Mỹ thì nó cũng là bọn tư bản ví nhau cả thôi, chứ chẳng thằng nào chịu đưa nước Mỹ tiến lên chủ nghĩa xã hội cùng với chúng ta đâu mà mong.

Vậy dân ta theo dõi bầu tổng thống Mỹ hẳn không phải vì trông mong vào một sự cải tổ chính trị hay chỉnh đốn nào đó mà chắc là vì muốn xem bên ấy, chúng nó bầu bán như thế nào. Dân ta có tính hiếu kỳ mà. Kể cũng lạ thật, bầu cử gì mà ứng cử viên lên truyền hình nói xấu nhau, cãi nhau như mỏ bò, chẳng thèm giấu giếm.  Dân Mỹ nó vẽ tranh biếm họa hai đứa đánh nhau, cũng chẳng thèm chấp. Chẳng vị nào sợ thế lực thù địch nó lợi dụng. Thế mới liều. Lạ thật.

Thằng Thắng đang theo dõi, không chịu được chửi:

–   Tiên sư bọn Mỹ, bầu bán thế nào thì im mẹ cái mồm đi, lại còn mang lên truyền hình cho cả thế giới xem để chúng tao thèm.

Tính thằng này mình biết, nó thèm cái gì là không chịu được, nhất định phải nói ra cho đỡ thèm. Cũng giống như nhà nào đó bị đánh, nếu cho người ta kêu lên một tiếng thì đỡ đau chứ.  Sao lại bắt ngậm miệng.

Mình biết tính nó nên kệ, chỉ bảo:

–    Chú tưởng anh không thèm chắc. Nhưng anh chịu quen rồi, thèm thì vắt rãi đi thôi.

Nguồn: Nguyễn Tường Thụy Blog

Comment của Nguyễn Việt 11.11.2012,  lúc 16:57

Chuyện tiếu lâm “thèm không chịu được”:

– Chàng: Cổ phiếu đang lên cao, thị trường chứng khoán mở cửa chưa?
– Nàng: Hôm nay không mở cửa

– Một lúc sau, chàng : Cổ phiếu cao ngất trời rồi, đề nghị thị truờng chứng khoán mở cửa
– Nàng: Vớ vẫn, đã bảo hôm nay không mở cửa.

– Một lúc sau, nàng: Thị trường chứng khoán đã mở cửa
– Chàng: buôn bán trao tay hết rồi

Làm gì có chuyện “thèm cũng phải chịu” hả bác Thụy

Comment của “Phó thủ tướng phụ trách hạ uy tín” 11.11.2012, luc 3:57

“Bọn” Mỹ xài phí lắm bác ơi, Sang năm làm lễ nhậm chức tốn cả chục triệu đô, chưa nói hàng triệu dân khắp nước bỏ công ăn việc làm, đổ về thủ đô, đứng giữa quảng trường dưới trời lạnh -10 độ C “ngắm” 1 chút rồi về!
Khách sạn trong vòng 100km quanh “miền Columbia”,khách phải mướn trên 3 ngày mới cho, giá trên trời vẫn cháy phòng! Nhiều nhà dân lên mạng thông báo cho mướn phòng.
Chả bù với ta- tiết kiêm tối da- chỉ 500 đ/c chui rúc trong phòng, đóng cửa lại, chọn ra 1 người rồi : “Xin các đ/c 1 tràng pháo tay cho đ/c tân ct nước”!

Advertisements
This entry was posted in Tản mạn. Bookmark the permalink.

1 Response to Nguyễn Tường Thụy – Thèm cũng phải chịu

  1. Pingback: Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ hai 12-11-2012 « Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s