Thơ NguyễnThanh Khiết

Chúc thư ngày đông


chút gió đông làm se da… nhớ
thăm thẳm đường chiều vó câu qua
năm nay buồn trong từng hơi thở
lưng còng gối mỏi ngại đường xa

sương chiều xuống thương ngày Đại Lãnh
trưa nắng hanh nhớ gió Hải Vân
đêm thức sâu tưởng về Phú Khánh
tất cả giờ đây… thôi đã đành

áo giang hồ gởi ai… rũ bụi
yên cương thuở đó… xếp để dành
mai ta nằm xuống trong buồn tủi
còn một chút gì của ngày xanh

gởi lại rừng xanh… ôi rừng xanh
trả lại chiến trường… ôi máu xương
nợ núi sông đã đầy vai gánh
một đời ta… đi đã cùng đường

ngày lên, gác cẳng nhìn mây trắng
tan tụ như đời lỡ đã qua
còn một chút tình đeo hơi nặng
cắn răng bỏ lại lúc chiều tà

ngó lên… ừ đó sao hôm tới
thơ thẩn dăm hồi sao mai theo
giang hồ chi… ta ngồi đây đợi
chuyến cuối xe đưa phận bọt bèo

nhắn người gom hết cùng trời đất
những nợ nần ta đã từng vay
vùi theo thêm nữa dù có chật
mặc kệ… dẫu sao cũng một ngày

trần gian ơi hỡi… thôi quá đủ
tình người ta nhận đã quá dư
bụi bậm một đời chưa kịp rũ
gởi người – gởi lại một lần thư

nguyễn thanh khiết
tháng 11-2012


Thành Tây còn đó lời thề


(trả lời thư Trạch Gầm)


Người về Trảng Sụp cho ta gởi
một vò rượu máu buổi đi xa
rượu còn sót lại thuở Trảng Sa
rót xuống Khiêm Hanh ngày đất chết

Bổ Túc, Cần Đăng uống chưa hết
say nghiêng trời tưới ướt Mỏ Công
chiến bào phơi dọc Vàm Cỏ Đông
mấy mươi năm chưa về thăm lại

Người ghé Konya đừng về Trảng Lớn
Dốc Cây Me đã chết bên cầu
dấu giày còn bùn đất Suối Sâu
xác bè bạn lều bều Bến Sỏi

Kàtum, Khe Dol một trời đỏ ối
nhớ làm gì xương cốt rã tan
thằng chết, chẳng thể tới thiên đàng
thằng còn, lất lây thân đất khách

lũ chúng ta bây giờ hết sạch
Trạch Gầm ơi ! còn tiếc mà chi
thuở người mang quân trấn biên thuỳ
lội ruộng, dầm mưa Rừng Sáu Mẫu

Trạch Gầm ơi ! nỗi buồn đau đáu
người rót mời ai lúc chiều về
thành Tây còn đó một lời thề
chừng nào quay lại? bao thằng đợi?

người gởi ta chút gì gọi nhớ
một Tây Ninh máu nhuộm núi Bà
người và ta những đứa đi xa
còn nợ đất này chung rượu phạt

hôm nay buồn – nỗi buồn bát ngát
gom hết cho người – ta rót đây
rót mời thằng mất cẳng, mất tay
đang hụt hơi cùng ta lận đận

mai mốt về thành Tây trút hận
vác một vò tưới xuống thù xưa
người sẽ cùng ta đứng nhìn mưa
rớt rầu rĩ trên bầy mả lạc

Trạch Gầm ơi ! còn đây tan nát
đợi người về lượm hết đem chôn
Tây Ninh còn đầy rẫy cô hồn
vất vưởng ngóng người về rót rượu

nguyễn thanh khiết

bây giờ ta chẳng là ta


tiếng gõ bước mình trên thang bộ
thấy nhà vắng vẻ quá đi thôi,
một năm, một tháng không xuống phố
một đời ta trót bỏ quên rồi

lật chồng thư cũ coi dăm lá
ngớ ngẩn nhận ra tuổi quá già
ta ghé trần gian như khách lạ
đi chẳng bao lâu thấy nhớ nhà

nhà riêng một cõi sương và khói
lâu rồi chốn ấy chẳng về thăm
gần sáu mươi năm người bỗng hỏi
ta trả nợ nần được bao năm

cong lưng ta cõng đời nô lệ
đánh mất ta ở phút cuối đời
hiên ngang một đỗi giờ quá tệ
ta còn là ta không… người ơi ?

nghiến răng dậm cẳng thêm một đỗi
giữ một cái buồn chẳng nói ra
ta cúi nhìn ta trăm ngàn mối
sợi tơ cuối cùng đã nhả ra

nguyễn thanh-khiết

This entry was posted in Thơ văn đấu tranh. Bookmark the permalink.

2 Responses to Thơ NguyễnThanh Khiết

  1. Pingback: Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ hai 26-11-2012 « Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

  2. phuong Quân says:

    Ông Thanh Khiết ơi, lấn nào đọc thơ cũa ông tôi cũng khóc!
    Hình ảnh cũa những người lính VNCH mãi mãi vẫn còn trong tim tôi!
    PQ

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s