Thơ Nguyễn Thanh Khiết – Ngày đông già cỗi

Ngày đông già cỗi

Evening Snowfall


Bây giờ nắng đã đầy lên ngoài ngõ
trời trong hơn soi đám lá úa vàng
gió đông phía sau nhà thổi tạt ngang
lùa qua cửa – lồm cồm ta trở dậy

duỗi chân nghe xác mình hơi động đậy
cơn râm ran từ những vết cùm xưa
khi chuyển mùa hay những lúc sắp mưa
mấy mươi năm dấu thù còn nguyên đó

ta lụn xuống hồi nào không nhớ rõ
từng ngày quên – quên hẳn những lối qua
đêm thức sâu – không còn lại trong ta
dăm mộng mị của một thời ngang dọc

có khi ta ngồi co ro trong góc
lắng nghe tim mình thắt lại làm đau
những cái bóng xưa như những toa tàu
lắc lư, gầm trên hai đường sắt lạnh

bầy kỷ niệm đã đâm chồi mọc nhánh
trên thân già cằn cỗi bám đầy rêu
rồi tự nhiên mục rã theo từng chiều
để lại đó dấu thời gian sâu hoắm

chồng sách xưa chứa bao điều lẩm cẩm
lật từng trang cố dỗ giấc ngủ trưa
một bóng hình rớt ra giống như xưa
còn nhận được dù nụ cười đã héo

một ngày mùa đông, có nhiều vết sẹo
ngứa lăn tăn trên từng mảng da non
bám dính trong ta gỡ mãi vẫn còn
trời đã xế – ta rớt vào bóng xế

Chúc thư ngày đông

Snow Scene in Winter


chút gió đông làm se da… nhớ
thăm thẳm đường chiều vó câu qua
năm nay buồn trong từng hơi thở
lưng còng gối mỏi ngại đường xa

sương chiều xuống thương ngày Đại Lãnh
trưa nắng hanh nhớ gió Hải Vân
đêm thức sâu tưởng về Phú Khánh
tất cả giờ đây… thôi đã đành

áo giang hồ gởi ai… rũ bụi
yên cương thuở đó… xếp để dành
mai ta nằm xuống trong buồn tủi
còn một chút gì của ngày xanh

gởi lại rừng xanh… ôi rừng xanh
trả lại chiến trường… ôi máu xương
nợ núi sông đã đầy vai gánh
một đời ta… đi đã cùng đường

ngày lên, gác cẳng nhìn mây trắng
tan tụ như đời lỡ đã qua
còn một chút tình đeo hơi nặng
cắn răng bỏ lại lúc chiều tà

ngó lên… ừ đó sao hôm tới
thơ thẩn dăm hồi sao mai theo
giang hồ chi… ta ngồi đây đợi
chuyến cuối xe đưa phận bọt bèo

nhắn người gom hết cùng trời đất
những nợ nần ta đã từng vay
vùi theo thêm nữa dù có chật
mặc kệ… dẫu sao cũng một ngày

trần gian ơi hỡi… thôi quá đủ
tình người ta nhận đã quá dư
bụi bậm một đời chưa kịp rũ
gởi người – gởi lại một lần thư

nguyễn thanh khiết
tháng 11-2012

This entry was posted in Thơ văn đấu tranh. Bookmark the permalink.

1 Response to Thơ Nguyễn Thanh Khiết – Ngày đông già cỗi

  1. Pingback: Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ bảy 08-12-2012 « Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s