Nguyễn Hoàng Vi – Chuyện xảy ra trong ngày xử phúc thẩm CLB Nhà Báo Tự Do

Nguyễn Hoàng Vi – Vượt qua vòng vây của an ninh bao quanh nhà để ra phiên tòa đã khó.

Cả đêm trước ngày diễn ra phiên tòa phúc thẩm không ngủ được vì chỉ sợ mình nhắm mắt sẽ ngủ quên đi mất. Đành nằm đợi trời sáng.
4h sáng, trong lòng cảm thấy bất an, bồn chồn, lo là chỗ mình đang trú bị lộ, an ninh sẽ chặn không thể đi được. Tiếng động ngoài cửa càng làm mình lo hơn.
Ngồi dậy bật đèn, mở máy lên đọc kinh và cầu nguyện. Cứ đọc đi đọc lại mãi Kinh hòa bình.
5h30 sáng, mở cửa bước ra ngoài thấy mọi thứ đều yên bình. Thế là diện bộ đồ thể dục vào, “tót” ra đường thôi.
Sau khi cà phê cà pháo xong, gần 8h sáng lượn qua tòa án thấy toàn phe an ninh, chẳng thấy phe ta đâu cả. Quyết định dừng chân 1 nơi gần đó để đi bộ từ từ lại.
Hơn 8h, tôi bước chân từ phía ngã tư Pasteur – Lý Tự Trọng qua công viên Cổ Đa đối diện Tòa án. Khi dừng chân ngay đối diện Tòa án, bao nhiêu ánh mắt đổ dồn, camera cũng chĩa dồn về phía tôi. Dường như chỉ có mình tôi lạc lỏng giữa đám đông xa lạ với những cặp mắt hình viên đạn đang nhìn về phía tôi. Mặc kệ! Tôi chọn cho mình một chỗ ngồi đối diện với Tòa án, một mình lẩm nhẩm bài Kinh hòa bình cầu nguyện cho những người đang bị xét xử bên trong Tòa án. Ngồi đó được 1 chút, công an đến đuổi tôi đi chỗ khác. Tôi bước chân qua phía bên kia Tòa án, ngồi ngay chỗ nhà chờ xe buýt. Có vài người cũng ngồi đấy vì không được vào phiên tòa, chúng tôi bắt đầu trò chuyện làm quen. Được 1 chút, công an lại đuổi chúng tôi đi chỗ khác. Tôi trở lại phía công viên, cũng vừa lúc Vũ Sỹ Hoàng (Fb Hành Nhân) và Bách Việt đi tới. Chúng tôi cùng bước vào trong công viên ngồi trò chuyện với nhau. Chỉ được 1 chút, đám đông đủ loại công an, an ninh, dân phòng, trật tự đô thị đi về phía 3 người chúng tôi. Linh cảm có điều không hay, chúng tôi quyết định đứng dậy rời khỏi công viên. Một viên công an lớn tuổi đi nhanh theo tôi nói:
– Đề nghị cô cho kiểm tra giấy tờ.
– Ơ! Đi dạo công viên mà cũng bị xét giấy tờ là sao?
– Tôi là công an, tôi có quyền kiểm tra giấy tờ của bất cứ ai.
– Đúng là anh có quyền kiểm tra giấy tờ của người dân nhưng sau 23h, tôi đi lang thang ngoài đường anh mới có quyền hỏi giấy tờ của tôi. Còn bây giờ là ban ngày, tôi đi dạo chơi công viên cũng bị kiểm tra giấy tờ là sao? Các anh muốn gì?
Họ lao nhanh về phía tôi và Hành Nhân hòng túm bắt chúng tôi. Tôi chạy ra ngay ngoài đường la to lên, họ nhanh chóng tống tôi lên chiếc xe đợi gần đó một cách thô bạo. Hành Nhân bị họ dí theo, túm lấy, đè cổ xuống đất, đấm rách môi và khiêng 2 tay 2 chân tống lên xe như khiêng heo khiến quần bị rách.
Trên xe, họ tiếp tục uy hiếp và đánh đập chúng tôi. Họ giật mất điện thoại của tôi.
Tôi bị đưa đến đồn công an phường Nguyễn Cư Trinh, còn Hành Nhân sau đó bị đưa đi đâu thì tôi không rõ.
Họ tống tôi vào 1 căn phòng làm việc khuất phía trong đồn công an. Một tay an ninh khác hùng hổ, vô cớ đánh vào mặt, vào 2 cổ vai tôi rất đau như tôi và hắn có thù với nhau từ kiếp nào.
Đánh xong, hắn bỏ ra ngoài hội ý với đồng bọn, bỏ tôi với 1 anh công an phường đang loay hoay làm việc và 1 cô bé làm bên Đội an ninh Quận 1. Tôi quay sang hỏi chuyện cô bé:
– Em năm nay bao nhiêu tuổi?
– Dạ 21.
– Còn trẻ vậy. Chắc mới ra trường thôi phải không?
Cô bé gật đầu. Tôi hỏi tiếp:
– Theo em, an ninh được quyền làm những việc pháp luật không cho phép không?
Cô bé chưa kịp trả lời thì anh công an cướp lời:
– Em cứ bình tĩnh! Em phải làm gì thì mới bị người ta đưa vào đây chứ. Sao ngoài đường bao nhiêu người họ không bắt mà lại bắt em? (Câu này quá quen thuộc luôn nè!)
– Em hỏi câu đó với thái độ rất nhỏ nhẹ và bình tĩnh đấy anh. Còn em cũng đang thắc mắc điều giống anh vậy đó. Tiện thể, anh đi mà hỏi họ giúp em luôn là tại sao bắt em vào đây.
Mọi người im lặng khi những người an ninh mặc thường phục bước vào phòng.
Một chị an ninh nói với tôi:
– Chúng tôi nghi ngờ em giấu tang vật phạm pháp trong người. Đề nghị em cho chúng tôi kiểm tra người.
Nghe đến đây, tôi thấy quen quen. Tôi chợt nghĩ đây là chiêu bài vu vạ ghép tội cho tôi đây mà. Thế là tôi nói luôn:
– Được! Nếu các người đã muốn vậy, hãy mang tôi ra trước sự chứng kiến khách quan của người dân, tôi sẽ tự lột đồ cho mọi người cùng chứng kiến.
– Em nói vậy sao được! Em là con gái, còn có danh dự và nhân phẩm. Mang ra đó, họ nhìn em thế nào?
– Đúng là với người phụ nữ, bao giờ danh dự và nhân phẩm của họ cũng rất quan trọng. Nhưng không vì thế mà tôi để mấy người tự ý vu vạ nhằm ghép tội tôi được.
Nói rồi, họ vẫn làm theo ý họ. Họ giữ người tôi lại, bắt đầu lột đồ tôi ra trong sự chứng kiến của những nam an ninh khác và điều đáng ngạc nhiên là họ còn ngang nhiên mang camera ra quay lại. Tôi đoán ra mục đích là họ muốn làm nhục tôi. Vừa chống cự, tôi vừa cảnh cáo họ:
– Mấy người lột đồ tôi đã khó nhưng mặc lại còn khó hơn đấy nhé.
Sau khi trên người chỉ còn bộ đồ lót, họ mới dừng lại. Camera vẫn tiếp tục chĩa về phía tôi. Tôi quay lại phía sau lưng là tấm gương, chỉnh sửa lại tóc tai rồi quay lại hướng camera với thái độ bình thản & điềm nhiên, tôi nói lớn:
– Quay đi! Quay xong nhớ up lên mạng cho tôi và mọi người thấy được sự đê tiện của các người nha!
Xong, họ lại bỏ ra ngoài hội ý.
Tôi đau nhức và mệt mỏi vì bị đánh, vì bị làm nhục, vì cố gồng sức mà chống cự lại, tôi nằm xuống dưới nền đất nhắm mắt để suy nghĩ về sự dã man của họ. Lúc trước khi theo đạo Công giáo, tôi từng tuyên bố rằng tôi thà chết chứ không bao giờ để họ chà đạp nhân phẩm như vậy. Nếu là trước đây, chắc là tôi sẽ lao đầu vào tường chết mẹ cho rồi. Cơ thể bắt đầu cảm thấy lạnh và buồn nôn, tôi chạy vào nhà vệ sinh. Trong khi tôi đang nôn mửa như vậy mà có 1 chị phụ nữ nói là bên y tế Quận 1 đến hỏi tôi đã chồng con gì chưa rồi bắt tôi cởi quần lót ra cho chị ấy khám. Tôi hỏi lý do, chị ấy nói là nôn ói liên quan đến vấn đề tiêu hóa. Tôi bảo là chỗ ấy đâu liên quan đến tiêu hóa, chỉ liên quan đến tiết niệu thôi và từ chối không cho khám gì hết. Chị ấy thấy tôi đang trong tình trạng sức khỏe như vậy, chị ra ngoài kiếm cách từ chối yêu cầu của những người an ninh. Những người an ninh vẫn cố ép chị ấy làm. Tôi từ trong nhà vệ sinh đi ra khuyên chị là không nên làm những việc trái pháp luật và trái đạo đức lương tâm như vậy. Những người chỉ đạo kia sao họ không làm việc đó đi mà đẩy qua cho chị và chính họ đã dám lột đồ quay phim tôi thì việc gì mà họ không dám làm nữa. Chị ấy tháo bỏ găng tay đưa cho những người an ninh và ra ngoài. Phía an ninh lại bỏ ra ngoài. Tôi ngồi bệt xuống đất mà trong đầu chưa hết khỏi sự bàng hoàng. Tôi mong là họ đừng làm. Vì tôi sợ khi họ gây ra điều đó, tâm hồn tôi sẽ bị tổn thương nghiêm trọng và hận thù sẽ hiện diện trong tôi – có thể sẽ hủy diệt chính bản thân tôi và sau nữa mới đến họ. Tôi không biết làm sao để ngăn điều đó đừng xảy ra. Tôi thừ người và bất chợt hát Kinh hòa bình và rồi tôi cầu nguyện. Họ quay lại với 2 cô y tế mới trong khi tôi vẫn đang hát lời Kinh hòa bình. Họ yêu cầu tôi ngoan ngoãn hợp tác nhưng bị tôi từ chối. Họ cưỡng chế, khiêng tôi đặt nằm trên bàn rồi bắt đầu khống chế tay chân để lột hết đồ trên người tôi. Tôi cố gắng dùng hết sức chống cự lại họ khiến có mấy lần họ bị tôi đá văng vào tường. Họ cũng có bị tôi cào cấu vào tay và bị tôi nắm tóc kéo nữa. Nhưng sức 1 người không thể nào làm lại 4 người họ, cuối cùng họ cũng lột sạch đồ trên người. Họ còn dùng tay chọc vào chỗ kín khiến tôi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần. Xong, họ cưỡng chế để mặc đồ lại cho tôi. Tôi nhất định không chịu để cho họ mặc lại. Tôi nói:
– Cứ để y nguyên như vậy cho tôi đi về. Đã dám làm mà còn sợ sao? Tôi không ngại thì mấy người ngại điều gì?
Họ cố sức lắm mới mặc được quần lại cho tôi nhưng không mặc được áo, họ bèn lấy áo khoát của tôi trùm ngược vào người tôi rồi kéo dây kéo phía sau lại. Rồi họ bỏ ra ngoài. Có giọt nước mắt còn lăn trên mắt. Tôi nghĩ đến cái chết. Rồi tôi lại nghĩ về những lời trong Kinh hòa bình, tôi nghĩ đến cuộc đời khổ nạn của Chúa Jesus và tôi lại mỉm cười.
Trong lúc những con người đó tự viết, tự làm biên bản gì đó với nhau, tôi đã nghe cô bé an ninh nói:
– Chú Hải bảo làm như vậy.
Chú Hải mà cô bé nói đến có phải chăng là Lê Minh Hải (an ninh TP) – người đã từng cho đàn em làm với chị Tạ Phong Tần như với tôi ngày hôm nay.
Khoảng 12h, họ quay lại cưỡng chế tôi về công an phường Phú Thạnh, Q. Tân Phú (nơi tôi cư ngụ). Trên xe tôi nhớ về những gì bạn tôi kể về sự tàn ác của Ai Cập trước ngày thay đổi, tâm cảm thấy rất bình an mà nói thẳng với tay an ninh rằng:
– Hôm nay tao rất vui vì đã 2 lần chiến thắng tụi bây. Thứ nhất là dù bọn bây cho rất nhiều người và tốn rất nhiều công sức để canh giữ hòng ngăn chặn tao từ nhà. Nhưng không, tao vẫn đi đến được nơi tao muốn đến. Thứ hai là bọn bây dùng những trò đê tiện này làm tổn thương tâm hồn tao để đánh vào tâm lý sợ hãi, khiến tao phải bỏ cuộc. Nhưng tao cũng nói cho bọn mày biết. Đúng là bạo lực và những trò đê tiện này có thể làm người ta đầu hàng trước bọn mày đấy, nhưng đó chỉ là những kẻ yếu đuối mà thôi, còn với những người như tao thì những trò đó chỉ làm ý chí và tinh thần mạnh mẽ lên mà thôi. Tụi bây cũng nên chuyển hết những lời này của tao đến những thằng nào chỉ đạo tụi bây làm những trò này và nhớ nói thêm rằng: Bản lĩnh của cả đám bọn mày kém lắm, thua cả 1 phụ nữ như tao nên mới dùng những thủ đoạn bỉ ổi này. Tao vui vì tụi bây đã làm như vậy. Bất cứ 1 cuộc vận động thay đổi xã hội nào cũng có những sự mất mát, hy sinh. Với những việc làm của bọn mày hôm nay chỉ cho tao thấy dấu hiệu của sự thay đổi thực sự đang đến rất gần. Chính bạo lực sẽ giết chết bọn bây!
Lúc đầu, khi tôi bắt đầu nói, họ đòi đánh tôi nhưng sau đó chỉ im lặng.
(Còn tiếp…)
 

What happened on the day of the Appeal Hearing for the members of The Freelance Journalist Club

Nguyen Hoang Vi – Passing the watching eyes of the security agents surrounded my house to attend the trial was difficult.

The night before the appeal hearing I did not sleep because I was just afraid that if I closed my eyes to sleep I might wake up late. I laid in bed waiting for the morning light.
4:00 AM I felt insecure, restless, and worried that security police might know where I stayed and would barricade me inside. Strange noises outside of the door worried me.
I sat up, turned on the lights, opened the laptop to read the Bible and prayed. I repeatedly recited the passage of Peace.
5:30 AM, I opened the door and stepped outside to insure everything was peaceful. I put on exercise clothes then ran to the street.
After my morning coffee, at about 8:00 AM I walked by the court house and saw only security agents standing around the place. No familiar faces of the public were seen. I decided to stop at a place nearby then turned around and slowly walked back to the court house.
A little pass 8:00 AM I walked from the intersection of Pasteur- Ly Tu Trong Street to Co Da park, across from the Court. When I stopped in front of the Court, I saw many staring eyes, and cameras pointed toward me.
I felt alone and lost among a crowd of strangers with bullet eyes staring toward me. I was careless! I chose a seat facing the Court to sit down, then I whispered the Peace prayer for those who are being tried in court. After a little while, security police came to chase me away. I crossed the street to a bus station on the other side of the Court, and waited for the bus home. There are a few other people already sat there because they could not attend the trial. We started to make conversation. Shortly after that, the police came to chase us away. I went back in the Park, just when Vu Sy Hoang (Face book nicknames Hanh Nhan) and Bach Viet arrived. We entered the Park sat chatting with each other. Minutes later, a crowd of police, security, Civil Defense, City Order enforcers walked toward us. Sensing that something bad about to happen, we decided to get up and leave the park. A senior police officer ran after me and barked an order:
– I suggest you show me your ID card.
– What! You want to check my ID card for walking in the park?
– I am security police. I have the right to check the ID card of anyone.
– It is true that you have the right to check the ID card of people but only after 11:00 pm if you caught me wandering on the street. Now I go to the park in broad day light, why do you want to check my ID card? What do you want?
They speed toward me and Hanh Nhan trying to grab us. I ran out on the street and yelled loudly. They quickly and rudely pushed me into a car waiting nearby. Hanh Nhan could not escape either. They grabbed his neck, pushed him on the ground and punched him in the face. His lips bled. They lifted him by his hands and legs like carrying a pig and threw him in the car. His trouser was torn.
In the car, they continued to menace and beat us. They ripped off the cell phone from me.
I was taken to the police station of Nguyen Cu Trinh Ward, while Hanh Nhan was taken to other place. They pushed me into an office in the police station. An aggressive security police, unjustly hit me in the face, the neck and my two shoulders as if he and I had had an eternal feud with each other in the past. I was in pain.
After beating me, he left the room to confer with his comrades, leaving me with a local ward police and a young girl from the Security Team of District 1. I turned to ask her a question:
– How old are you?
– 21
– You are so young. You must have just graduated from school, right?
The little girl nodded. I said:
– Do you think the security agents have the right to do what the law does not allow?
The girl had not answered when the local police stopped her:
– Calm down! You had to do something wrong for the police to bring you here. There are many other people on the street why didn’t they arrested them, but you? (This phrase is so familiar)
– I asked that question with soft and calm voices. Also I’m wonder why they arrested me. Could you at your convenient ask them why.
Everybody was quiet when the security agents wearing casual walked into the room.
A female security agent told me:
– We suspect you hid illegal exhibits in your body. We recommend that you let us search your body.
I found this rationale familiar. I suddenly thought this is the guise to pairing me to a crime. So I say:
– OK! If you want to do that, bring me out in front of the public, I’m going to take off my clothes for everyone to witness.
– You can’t say that! You are a woman with honor and dignity. Strip you naked in front of the public, what would they think of you?
– Right! To women their honor and dignity are very important. But not because of that that I would let you arbitrarily accuse me of any crime.
No matter what I said, they stick to their plan. They restrained me, and gradually stripped off my clothes in front of other security policemen and the amazing thing was they brought out a video camera to record the event. I guessed their goal was to humiliate me. I resisted and warned them:
– You had difficult took off my clothes, but putting them back on me would be even harder.
When there were only underwear left on me they stopped. Their camera remained pointed toward me. I went to a mirror in the back to fix my hair and then looked toward the camera with a calm attitude, I yelled:
– Record it. After you done recording, don’t forget to post it on the Internet so the public can see your vile actions.
After they were done recording, they went out of the room for consultation.
I felt achy and weak because of the beating, the humiliation, and the effort to fight back. I lie down on the floor closed my eyes to think about their barbaric behaviors. Before becoming a Catholics, I had stated that I would rather die than to let them trample on my dignity. In those days, I would throw myself to a wall to end my life.
I started to feel cold and nausea, I ran to the toilet. While I was vomiting, a woman introducing herself as a nurse from the Health department of District 1 came to ask me if I was married or had kids, then she asked me to pull down my panty for her to do a cavity check. I asked her for the reason, she said, my vomit was related to my digestive problem. I told her my vagina has nothing to do with my digestive system, it might affect my urinary so I refused to let her check anything on my body. Seeing that I was in such a bad condition, she went out of the room and refused to do the cavity search requested by the security police.
The security people insisted that she carry out the search. I walked out from the toilet and told her not to do anything against the law and against her conscience. I pointed to the security people and told her that she should let them do their job and don’t let them pass on the responsibilities to her. I said they dared to undress me to video tape me then there was no other dirty job they would not do.
The woman removed the gloves, returned them to the security people and left the room. The security people also walked out of the room. I sat down on the floor, the shock still lingered in my mind. I hoped they wouldn’t do it. Because I was afraid if they do it, my soul will suffer serious damage and hatred will present in me. I might destroy myself and then them. I didn’t know how to prevent such things from happening. I became immobilized and suddenly I sang the passage of peace and then I prayed.
They returned with two new nurses while I was still singing words from the passage of peace. They asked me to be obedient and cooperate but I refused. They coercively carried me and put on a table, they restrained my arms and my legs then proceed to strip me naked. I resisted with all the force that I have left to fight back, a few times I kicked some of them to the wall. I scratched their hands, pulled their hairs. But the strength of one was no match to the four of them combined. In the end they stripped me naked. They place their hands in my vagina. I felt hurt both physically and mentally. After they were done with me, they force me to let them put my clothes back on me. I refused to let them put my clothes back on me. I said:
– Just leave me naked this way and let me go home. You dared to do that afraid now? I’m not afraid then there is nothing for you to be afraid.
They tried really hard to put my pant back on me but they could not put my shirt back on me. They took my jacket pull it up through my arms then they pull the zipper up on my back, Then they left the room. There were tears rolling down from my eyes. I was thinking of death. And then I thought about the words in the passage of peace, I thought of the life of Jesus Christ and I smiled. While the security people were writing their kind of reports, I heard the young security girl said:
– Uncle Hai ordered us to do that.
The uncle Hai that she referred to could it be Le Minh Hai (who was in charge of the city security department), the one who had given order for his people to do the same devil job on Blogger Ta Phong Tan like they did on me today?
About 12:00 noon, they returned me to the police station of Phu Thanh ward, in Tan Phu district (where I resided). In the car I remember about what my friends were telling about the cruelty of the Egypt rulers prior to the change, I felt very at peace that I spoke directly to the security that:
– Today I’m very happy for having two victories against you. The first is despite the fact that you did mobilize a lot of people and efforts to stop me from leaving the house. But you failed, I did arrive at the place where I wanted to go. The second, you used your vile and dirty acts wanting to hurt my soul to instill fear in me, causing me to retire. But I also want to let you know. It is true that violence and this vile acts may cause people to surrender before you, but that works for the weak only, with people like me those acts only strengthen my spirit and my determination. You should convey my words to those who ordered you to carry out these vile acts. And don’t forget to add that your skills are poor and inferior to a woman like me that you had to rely on those dirty tricks.
I am glad that you have done those behaviors. Because any social change would also have losses, sacrifices. What you have done today shows me the signs of real change is coming very close. The violence will kill the criminals like you.
At first, when I began to talk, they wanted to hit me, but then only silence.
(to be continued…) 
Nguyen Hoang Vi
 
* Tôi xin được mạn phép dịch lại bài viết của cô Nguyễn Hoàng Vi sang tiếng Anh để loài người trên thế giới được đọc và thấy được phần nào bộ mặt của thể chế man rợ gọi là CHXHCNVN. 
Người dịch: Hai Tran
This entry was posted in Tản mạn, Tiếng kêu từ địa ngục. Bookmark the permalink.

1 Response to Nguyễn Hoàng Vi – Chuyện xảy ra trong ngày xử phúc thẩm CLB Nhà Báo Tự Do

  1. Pingback: Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ bảy 29-12-2012 « Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s