Ngô Minh Hằng – Mùa xuân nhớ Kinh Kha

MUÀ XUÂN, NHỚ KINH KHA
( kính gởi đến những Kinh Kha trong nhà tù Việt cộng như tấm lòng biết ơn của  người dân Việt Nam yêu chuộng Tự Do, Công Bình, Dân Chủ)
Mùa Xuân lại đến với muôn hoa
Đến với Đông Phương, viếng mọi nhà
Xuân hỡi, Việt Nam, Xuân có đến
Nhà tù, chúc tết những Kinh Kha ?
Chắc Xuân không đến, phải không Xuân ?
Chẳng bởi đường xa để ngại ngần
Mà tại những vòng dây xích đỏ
Nên người trong ngục vẫn chờ Xuân….
Người trong ngục tối: những Kinh Kha
Lao lý vì chung vận nước nhà
Vì xót dân lành đời khốn nhục
Và vì chính nghĩa, đã xông pha!
Anh hùng, coi nhẹ nỗi gian nan
Thách đố lằn dao của bạo tàn
Đem trí, đem nhân, đem dũng lược
Giúp đời mong xóa cuộc lầm than !
Cho dù mộng lớn chửa thành công
Nhưng đã chuông vang thức vạn lòng
Quốc nội, muôn người như quốc ngoại
Khát khao ngày giải cứu non sông!
Thắp lên Xuân nhé với Kinh Kha
Ngọn lửa tin yêu, giấc mộng ngà
Soi sáng cả vùng đen tối nhất
Để cùng vui hát khúc hoan ca
Để non sông Việt được hồi sinh
Mấy chục năm qua qúa tội tình
Đã sống cuộc đời không phải sống
Không nguồn nước ngọt, chẳng bình minh!
Xuân về, lại nhớ, Chúa Xuân ơi
Những góc nhà giam  có những người
Hồn núi, tình sông, lòng biển cả
Đống Đa vẫn hẹn một xuân vui !
Ngô Minh Hằng
CHO EM
VÀ MÙA XUÂN ĐAU THƯƠNG
Khi xưa xuân về trời xanh mây cao
Chim muông ân cần trao nhau lời chào
Muôn hoa tưng bừng lòng dâng niềm vui
Quê hương vào xuân cờ bay vàng trời
Hồn xuân bao la, hân hoan vầng dương
Tim non chan hòa lời yêu chân phương
Tình xuân êm đềm trong như trăng ngàn
Và em ngây thơ hồn nhiên nồng nàn
Ôm hoa theo chồng thuyền em vu qui
Và tôi chinh nhân xa xôi biên thùy
Rồi mùa xuân buồn trên quê hương ta
Vì ai xâm lăng làm đau sơn hà ….
Ôi mùa xuân nào hờn oan mênh mông
Xương vùi rừng sâu, xương phơi trên đồng
Mồ nằm bên mồ, mồ chôn trăm thây
Mồ bên đường làng, mồ trên nương cày
Tôi nghe tin buồn em ôm con thơ
Tìm nơi bình yên cho con, nào ngờ
Người ta điên cuồng và đau thương thay
Em trên đường quê, thây phơi bao ngày !!!
Ôi con tim nào em ơi không đau
Khi em ra đi và quê ta sầu
Ôi trời gần không, sao người tàn hung
Người xô con người vào nơi muôn trùng
Hôm nay xuân về, nhìn xuân đau thương
Thương em vô vàn và thương quê hương
Bao mùa xuân buồn nương thân quê người
Tôi mơ ngày về huy hoàng em ơi !…
Và mơ san bằng  xuân nào chia ly
Vì ai da vàng nhưng tim màu chì
Cho mùa xuân về vơi đi đau thương
Cho môi em cười, quên bao oan hờn …
Ngô Minh Hằng
This entry was posted in Thơ văn đấu tranh, Tiếng kêu từ địa ngục. Bookmark the permalink.

1 Response to Ngô Minh Hằng – Mùa xuân nhớ Kinh Kha

  1. Pingback: Tiếng Gọi Công Dân kính mời đọc bài mới thứ năm 24-01-2013 « Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s