Xin trình bày vài suy nghĩ nhân đọc bài rất thuyết phục của anh Đặng Chí Hùng.

 Đặng Chí Hùng – Những sự thật cần phải biết (Phần 9) – Tinh thần dân tộc tiếp nối qua lá cờ

Trực Ngôn

Nhìn lại lòng mình chân thật, chúng ta hãy tự hỏi: Vì sao chúng ta- những người miền Nam, trong và ngoài nước- càng trải qua nhiều đau thương mất mát lại càng yêu quí lá cờ vàng, trong khi số đông dân miền Bắc thì dường như thờ ơ và lạnh nhạt với nó?

Câu trả lời là vì lá cờ vàng đã một thời che chở cho dân miền Nam, giúp họ tìm được niềm vui sống mỗi ngày trong tự do, hoà bình, đầy tình người. Biết bao hạnh phúc trong quá khứ đều hiện về khi nhìn thấy lá cờ. Sống vui hưởng tự do, mỗi người theo đuổi giấc mơ riêng của mình và thường quên đi bổn phận gìn giữ tự do chung cho đến khi tất cả chúng ta đánh mất nó. Cơn sóng dữ kinh hoàng cs ập đến và làm đảo lộn tất cả.

Khi nuôi con thì mới biết tấm lòng cha mẹ. Muốn báo hiếu nhưng cơ hội đã không còn vì cha mẹ đã khuất bóng. Khi mất tự do thì dân miền Nam mới biết ân hận, thương tiếc lá cờ vàng. Do vậy lá cờ vàng cũng gợi nhớ cho lỗi lầm của chúng ta trong quá khứ. Dân miền Nam phần lớn thời ấy đã không gạt bỏ được riêng tư để cùng nhau đánh thức lương tri người dân bảo vệ tự do dưới lá cờ vàng. Bọn trí thức miền Nam thời ấy lại cao ngạo, háo danh đã để lòng tự ái dân tộc mù quáng len lỏi vào tâm tư. Họ bị bọn điếm tình cảm cs kích động lòng tự ái dân tộc, rồi giúp sức cho bọn cs nằm vùng. Điểm nổi bật của bọn này là tính kiêu ngạo, háo danh mà không hề biết thương dân. Sống trong phước báu mà đã không biết quí trọng để rồi làm mất nó. Lịch sử là một ông thầy nghiêm khắc. Ông ta chỉ dựa trên kết quả do sức mạnh đem lại và coi nhẹ đạo đức con người. Do vậy: Cái thiện chỉ chiến thắng cái ác khi nó biết tự bảo vệ cho nó và làm cho nó mạnh hơn cái ác.


Giờ đây, chúng ta có thể làm gì để một lần nữa lá cờ vàng về lại trên non sông Việt Nam tự do? Câu trả lời nằm ngay trong bài viết của anh Chí Hùng. Vì sao nói thế? Vì nó chinh phục lòng người Việt bằng sự thật mà nó đem lại. “Mưu phạt công tâm” như ông Nguyễn Trãi từng định kế sách trong 10 năm kháng chiến chống quân Minh. Và kế sách này đến nay vẫn còn y nguyên hiệu lực vì chúng ta hãy nên nhớ rằng: dân Việt muôn đời là giống dân giàu tình cảm. Bài viết của anh Hùng thật đúng lúc. Xin phân tích.

Mỗi ngày đọc báo, nếu bạn là người có lương tri bạn sẽ thấy xã hội VN đang tập nhiễm cái ác trầm trọng. Riết rồi bạn có thể đâm ra làm quen với điều ác, làm ác, sống ác. Những điều ác hiếm hoi mà trước 1975 ở miền Nam làm chấn động dư luận thì nay xảy ra nhan nhãn hằng ngày. Với suy luận duy lý, bạn vội kết luận một cách bi quan rằng, cái ác cs đã chiến thắng và sẽ ngự trị lâu dài ở VN. Điều này theo tôi là không đúng.

Trong mỗi người Việt chúng ta đều tiềm ẩn sức mạnh ghê gớm của tình cảm thương ghét. Vì tình thương gia đình ta có thể cam chịu sống hèn hạ, nhưng cũng vì tình thương người thân trong gia đình mà ta trở nên can đảm và coi thường cái chết. Dân Bắc hay dân Nam đều giống nhau. Khi cái ác của chế độ cs là nỗi phiền não ám ảnh thường xuyên cộng đồng, thì lương tâm con người bắt đầu kháng cự lại. Khi cái ác đến cùng cực, lòng người sanh lòng chán ghét và họ tự nhiên muốn quay về nương tựa điều thiện. Khi lòng người biết rõ nguồn gốc cái ác là do chế độ cs gây ra, họ sẽ bắt đầu chán ghét cs và đi tìm cái thiện để nương tựa. “Vật cùng tất phản”. Bộ kinh Dịch đúc kết cuộc chiến Thiện-Ác hơn 6000 năm của loài người cũng cho thấy: Sau thời kỳ sống Ác – quẻ Bác- thì con người trở về với cách sống Thiện –quẻ Phục vậy. Dẫn chứng: nhiều cha mẹ gửi con em mình vào chùa tu học vào mùa nghĩ hè đề lánh xa cái ác ngoài xã hội, các chùa chiền được xây mới khắp nước, niềm tin tâm linh-dù còn nhiều mê tín- đã trở về công khai trong cộng đồng ngay trong cả các đảng viên cs. Người ta bắt đầu ý thức và sợ cái Ác, tìm nơi an ổn để nương tựa tâm hồn. Diễn trình tương tự cũng xảy ra bên Tàu với phong trào “Pháp Luân Công”.

Hãy thử xét một người dân Bắc bình thường thế hệ 6 X trở về sau này nghĩ gì về lá cờ đỏ.

Sinh ra đời họ đã thấy cờ đỏ. Lớn lên họ chiến đấu dưới là cờ đỏ. Sau 4/1975 miền Nam tự do thất trận, làm cho họ càng tin vào chính nghĩa của lá cờ đỏ. Chiến lợi phẩm từ miền Nam đem ra Bắc giúp họ thoát đói nghèo và ngày càng khá khẳm. Trong thâm tâm có lẽ họ cảm ơn lá cờ đỏ vì điều ấy. Làm sao kêu gọi họ từ bỏ lá cờ đỏ vì lý do chính nghĩa khi họ chưa có một sự thôi thúc nào cả? Một nửa dân số VN có lẽ là số người này.

http://3.bp.blogspot.com/-BCjJAFThhwY/UdXqVdoT8iI/AAAAAAABTKA/mkTlI3P-rkA/s640/codo-codang-hcm2danlambao.png

” Còn ngược lại thì đảng cộng sản Việt Nam không những sử dụng lá cờ tỉnh Phúc Kiến bên Tầu làm cờ của mình. Đây là một hành động thể hiện tính chất bán nước và nhu nhược của đảng cộng sản Việt Nam.” 

Công bằng mà nói, nếu ta sinh ra ở miền Bắc thì ta cũng suy nghĩ và hành động giống như vậy. Là người dân miền Nam bình thường, hãy khoan nói về chính nghĩa tự do, dân tộc này nọ vì nó dường như xa vời với tâm lý đám đông, chúng ta yêu quí cờ vàng vì những chuỗi ngày hạnh phúc mà lá cờ vàng trong quá khứ đã đem lại cho ta, trong khi dân miền Bắc cs họ chưa được hưởng gì trực tiếp từ lá cờ vàng ngoài những thông tin sai lệch về lá cờ vàng do bộ máy tuyên truyền cs đem lại.

Câu trả lời xác đáng nhất là: Dân miền Bắc chỉ bắt đầu thay đổi nhận thức khi họ phải đối mặt với một chấn động lớn về tâm lý. Khi bị sốc – chấn động thì người ta buộc phải xét lại niềm tin xưa cũ của mình. Cú sốc ấy có thể là: tiếng súng đàn áp dân oan gây đổ máu, lạm phát đẩy dân nghèo đến chỗ tuyệt vọng, cái chết thương tâm của nhân vật nào đó, xe tăng Việt cộng, Tàu cộng nghiền nát đồng bào (?)..v.v. Khi ấy, niềm tin cũ đã chết, họ tự nhiên phải tìm cách giải thích mới. Loạt bài của anh Đặng Chí Hùng và các diễn đàn như Dân Làm Báo sẽ giúp họ tìm được niềm tin mới vì nó cung cấp sự thật bị chế độ cs che giấu gần 80 năm.

Hễ đi tìm thì sẽ gặp. Hễ gõ thì cửa sẽ mở. Người dân chủ hãy cung cấp cho dân miền Bắc một sự chọn lựa. Cung cấp cho họ mọi sự thật bị che khuất để rồi họ tự quyết định cho chính cuộc đời họ. Cần thời gian cho sự thay đổi niềm tin con người. Vì sâu xa trong bản chất con người thì “Những điều mà anh hét vào tai tôi, tôi chẳng nghe gì cả”. Người dân chủ chiến thắng điều ác cs không bằng sự cưỡng bức. Không thể đem lại hạnh phúc cho con người bằng sự cưỡng ép lòng tin như bọn cs. Mà là bằng sự thuyết phục trái tim họ xuyên qua các việc làm thiết thực, qua sự thật được phơi bày. Bằng sự tự nguyện tham gia của người dân chứ tuyệt không dùng đến cưỡng bức do khủng bố và tuyên truyền mị dân như kiểu cs. Vì trên hết chúng ta –những người yêu tự do – cần tôn trọng quyền sống của con người ngay cả khi hắn là đối thủ chính trị hay là kẻ thù. Nếu có tội thì hắn phải được xét xử theo đúng tinh thần công lý. Điều này là điểm khác căn bản của người dân chủ và bọn cs. Trung thành với nguyên tắc này là chúng ta tạo nên chính nghĩa thu phục lòng người Việt vốn giàu tình cảm và có lẽ của cả thế giới văn minh.

Cách đây 6000 năm, kinh Dịch bộ sách cung cấp cho người quân tử các lời khuyên sáng suốt trong tình huống tương tự. Đó là quẻ “Quải” – cách phát biểu cổ xưa nhất về tranh đấu bất bạo động. Trích: Phải trưng bằng chứng tội ác bọn tiểu nhân ra giữa công luận (vương đình), dùng lòng tin thiệt trong lòng người mà kiên kết lại để cùng nhau tranh đấu, sẽ không lợi cho phe quân tử khi dùng đến bạo lực, và nên biết rằng lúc nào cũng có nguy hiểm tiềm tàng vì bọn tiểu nhân lúc cùng tất trở mặt sẽ đi theo giặc mà làm loạn. Để làm theo các nguyên tắc trên thì điều kiện tiên quyết là phe quân tử cần phải dẹp bỏ thành kiến, lòng tư thù cá nhân, lấy lòng thành tín để tự soi lại mình.[cáo tự ấp]. Phải tự thắng lòng riêng của mình.

Các mục tiêu tranh đấu bất bạo động có thể là: đoàn kết với nông dân cùng nhau tranh đấu giành lại quyền tư hữu ruộng đất, đòi lại quyền biểu tình của công dân bị cs tước đoạt, quyền lập hội bảo vệ nông dân.v.v..

Khi mà hơn nửa số dân miền Bắc tự nguyện đứng về phía cờ vàng vì những lợi ích thiết thực mà họ tin rằng lá cờ dân tộc sẽ mang lại cho họ thì lúc ấy: “Bất chiến tự nhiên thành” giống như vị trạng Trình đã tiên đoán cách đây 500 năm. Thân chào.

This entry was posted in Tản mạn. Bookmark the permalink.

3 Responses to Xin trình bày vài suy nghĩ nhân đọc bài rất thuyết phục của anh Đặng Chí Hùng.

  1. Pingback: Cộng Đồng NVQGHK: TGCD kính mời đọc bài mới chủ nhật 07- 7-2013 | Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

  2. Pingback: Xin trình bày vài suy nghĩ nhân đọc bài rất thuyết phục của anh Đặng Chí Hùng. | Trinhngoctoan's Blog

  3. Oanh Yến Thị Phạm says:

    HAI LỔ ĐEN CỦA TRUNG QUỐC VÀ VIỆT NAM
    Mặc dù trình độ và quy mô phát triển khác nhau nhưng nền Kinh tế Trung quốc và Việt Nam ngày càng bộc lộ hai lổ đen “song sinh” chết người. Hai lổ đen này có quan hệ hữu cơ, sẽ nuốt chững nền kinh tế của Trung quốc và Việt Nam và đẩy nền chính trị vốn “ổn định” của hai nước vào hổn loạn trong nửa cuối 2013. Hai lổ đen đó là:
    1-An ninh năng lượng.
    2-An ninh tiền tệ.
    -An ninh năng lượng: Ngoài hơn 40-50% nguyên liệu khoáng sản thô phải nhập khẩu, Trung quốc tiêu thụ 2/3 sản lượng dầu mỏ khai thác trên thế giới và tất cả hầu như phải vận chuyển bằng đường biển qua eo biển Mallacca. Điều này đã đe dọa đến an ninh năng lượng của Trung quốc, một khi van Mallacca bị khóa. Chính điều này đã lý giải thái độ “lồng lộn” của Trung quốc trong tranh chấp biển Đông mà nguyên nhân chính không vì nguồn tài nguyên dầu mỏ “mập mờ” dưới đáy biển Đông mà là một con đường huyết lộ cho an ninh năng lượng qua ngõ Tây Thái Bình Dương và Ấn độ Dương mà không phải qua van Mallacca. Cũng tương tự, VN ngoài một ít dầu thô ngọt nhẹ khai thác tại mỏ Bạch Hổ mà sản lượng ngày đang càng cạn kiệt do khai thác quá mức, phần được chia trong Liên doanh khai thác Viêt-Xô không đủ cung cấp cho nhà máy lọc dầu Dung Quất vốn cũng chẳng mang lại một tý hiệu quả nào về kinh tế, Việt Nam cũng phải phụ thuộc vào nguồn nhiên liệu nhập khẩu, dĩ nhiên cũng qua van Mallacca. Ngoài ra, hầu như trên 80% nguyên phụ liệu, phụ tùng dạng CKD… Việt Nam phải phụ thuộc vào Trung quốc.
    -An ninh tiền tệ: Với khẩu hiệu “Đi tắt đón đầu” và phương châm “Mèo trắng mèo đen” theo lối mòn tư duy “Đại nhẩy vọt” của Mao, Trung quốc và Việt Nam đã bằng mọi cách, bất chấp mọi thủ đoạn trên quan điểm “vị lợi” của Lenin, đã đốt cháy giai đoạn phát triển Tư bản hòng tiến nhanh, tiến mạnh lên CNXH. Với cách tiến hành “Công nghiệp hóa, hiện đại hóa” một cách bồn chồn, nóng nẫy, các nhà lãnh đạo Trung quốc cũng như Việt Nam đã đẩy nền kinh tế phát triển “nóng”, thiếu bền vững. Cả Trung quốc và Việt Nam, ngoài việc phải đối mặt với những vấn nạn về môi trường, còn phải đối diện với những “hỏa diệm sơn” đang chực chờ phun trào là sự bất mãn và bất tín nhiệm với chế độ của người dân.
    Ngoài việc thu hồi đất đai để tiến hành xây dựng những khu chế xuất, khu công nghiệp, Chính phủ TQ, Chính phủ VN còn tiến hành hàng loạt vụ thu hồi cưỡng chế đất đai để đầu tư cơ sở hạ tầng, các dự án bất động sản. Để đạt được những con số thống kê lý tưởng về tốc độ phát triển, CP hai nước đã không ngần ngại ném những khoản tiền đầu tư khổng lồ vào việc phát triển hạ tầng và khu dân cư mà nguồn cung, vượt ngưỡng nhu cầu thực tế nhiều lần về số lượng và chất lượng lại thừa thải sự cẩu thả và gian dối với giá cao ngất trời.
    NHTW Trung quốc cũng như NHNNVN cùng hệ thống NH của nó đã huy động toàn bộ vốn tư bản của xã hội mà đa phần là những khoản tín dụng ngắn hạn do sự tín nhiệm thấp của người dân, để chôn vào những hạng mục đầu tư dài hạn. Với lòng “kiêu ngạo CS” được nuôi dưỡng từ trong máu Độc tài toàn trị, lãnh đạo CP hai nước TQ và VN cũng như lãnh đạo NHTWTQ, NHNNVN với những suy nghĩ duy ý chí kiểu con nít quen thói muốn gì được nấy đã cho rằng bằng những mệnh lệnh hành chính, có thể điều hành sự vận động của dòng tín dụng.
    Nhưng người dân hai nước với những kinh nghiệm sau những mất mát, đau thương vì đã không ít lần bị lừa gạt, ngày nay đã là những tay chơi tài chính sừng sỏ. Những khoản lợi nhuận từ lãi xuất của các khoản đầu tư tín dụng luôn được họ điều chỉnh một cách linh hoạt tài tình trong canh bạc với tay chủ cái NH bạc bịp theo từng dòng kỳ hạn tín dụng.
    Những khoản tín dụng khi đến kỳ tất toán, đã không quay lại hệ thống NH, khi xuất hiện những biên độ rủi ro cao cho đồng vốn của người dân. Do đó đã luôn xuất hiện những chu kỳ khủng hoảng thanh khoản trong hệ thống NH cả hai nước. Tần số xuất hiện của chu kỳ khủng hoảng thanh khoản của hệ thống NH, ngày càng rút ngắn do những huy động vốn tín dụng, chỉ đạt được những kỳ ngắn và trung hạn. Người dân đã cơ cấu lại đồng tiền vốn của mình qua nhiều kênh mà họ cảm thấy an toàn và “liền với khúc ruột” của họ hơn là chỉ bỏ vào cái miệng không đáy của hệ thống NHNN với nguy cơ bị nuốt chững lúc nào không hay.
    Với những máy móc, trang thiết bị, dây chuyền lắp ráp sản xuất “hiện đại” của những thập niên 70, 80,90 của thế kỷ 20 ngốn đến 50-60% nguyên-nhiên liệu cấu thành giá thành sản phẩm, sau một thời gian dài liên tục phá giá đồng nội tệ TQ, VN đã phải áp dụng chính sách đồng nội tệ mạnh để ổn định những biến phí đầu vào cũng như hạn chế gia tăng mức nợ công sẽ phải trả trên quan hệ tỷ giá song phương giữa đồng nội tệ và USD.
    Thế nhưng ở đầu ra của giá thành sản phẩm lại bị kiềm hãm bởi chính sách tiền tệ và làm dội giá hàng hóa khi xuất khẩu vào những thị trường lớn như Mỹ, EU, Nhật. Chỉ số tăng trưởng kinh tế của TQ đã bị IMF và WB đánh xuống 0.7% chỉ còn 7,7% trong tháng 05/2013 khi các nước chạy đua phá giá đồng nội tệ để vực nền sản xuất trong nước. Chỉ số này đã tụt quá mức 7%, chỉ còn 6,8% vào cuối tháng 06/2013 và hứa hẹn sẽ rời xa mức 6% vào tháng đầu quý 3/2013.
    Các NH TQ, đã và đang trải qua “cơn khát” tiền mặt lớn nhất trong vòng một thập kỷ. Đỉnh điểm là những ngày cuối tháng 06/2013 khi tình trạng thiếu thanh khoản, khan tiền mặt cực điểm đã khiến lãi xuất cho vay liên NH lên mức kỷ lục 30% (VTV news 06/07/2013). Kịch bản này của các NHTQ, đã lập lại giống như hệ thống NHVN vào đầu năm 2012 và những tháng đầu năm 2013.
    Lời tuyên bố “cho sướng mồm” của Thống đốc Nguyễn Văn Bình:
    “Sẽ mua vàng để tăng dự trữ ngoại hối quốc gia”
    xem chừng đã sẽ là lý do được xét duyệt để trao cho ông ta, không chỉ 1/2 giải Nobel về kinh tế mà sẽ là cả một giải IgNobel về kinh tế trong đề xuất người lãnh giải này của năm 2013, khi mà thời hạn tất toán trạng thái vàng 30/06/2013 đã qua nhưng NHNNVN, vẫn tiếp tục tung ra thị trường 80.000 lượng vàng? (tương đương 3 tấn vàng). Mặc dù chênh lệch giá vàng trong nước và quốc tế trong phiên đấu giá 05/072013 đã lên đến 7 triệu đồng/lượng nhưng vàng đã như món tôm sú trong một buffet lẩu hải sản đã được người dân tranh nhau gắp hết vèo.
    Tỷ giá song phương USD/VNĐ như một lò xo bị nén dưới một áp lực mạnh giữa chênh lệch giá trong nước và quốc tế cũng như lượng vàng và USD mà người dân nắm giữ một số lượng áp đảo chứ không phải NHNNVN và phản lực của lò so này sẽ đủ sức phá nát mọi cơ cấu kinh tế của VN vốn chỉ được điều hành bằng những mệnh lệnh hành chính chủ quan, duy ý chí và những định hướng cực kỳ phản động với những quy luật kinh tế khách quan của nền kinh tế thị trường.
    Cũng giống như TQ, hệ thống NHVN đang đứng trên miệng vực của sự khan hiếm tiền mặt và khủng hoảng thanh khoản và đất dưới chân thì đang rạn nứt từng mảng lớn do chính sách độc quyền vàng và hạ lãi xuất ở tất cả các kỳ hạn tiết kiệm của Thống đốc Nguyễn Văn Bình và NHNNVN, đang áp dụng.
    Người dân Việt Nam, đã có lúc, đôi khi lầm tưởng, ngộ nhận rằng họ đang tay không tấc sắc chống chọi với Độc tài toàn trị cộng sản được bảo vệ bằng lực lượng vũ trang Công An và Quân Đội vốn chỉ biết “Còn Đảng còn mình”. Mà suy cho cùng thì hai lực lượng vũ trang này phải trung thành với Đảng CSVN và CPCHXHCN VN cũng phải thôi vì cứ “Còn Đảng là hai lực lượng này còn có tiền”. Nhưng với những thực tế khách quan đang diễn ra trên mặt trận tiền tệ thì rõ ràng người dân đã ý thức được rằng: họ đang nắm giữ thứ vũ khí còn nguy hiểm hơn bom xuyên phá do nhà Bác học Dương Nguyệt Ánh sáng chế hay súng laser của quân đội Mỹ, đó là MONEY. Vâng người dân đang nắm giữ không chỉ tiền mà cả USD, các loại ngoại tệ và Vàng, rất nhiều. Họ sẽ rút ra, đâm vào và chọt ngoáy cho tan nát trái tim của Độc tài toàn trị CS VN là NHNNVN và các động mạch chủ của nó là hệ thống NHVN.
    ĐCS VN, CPCHXHCN VN, NHNNVN, sẽ khô máu, cạn kiệt tiền cũng như dự trữ ngoại hối. Cái lũ “còn Đảng, còn tiền” thì giở mặt nhanh thôi mà, một khi còn Đảng nhưng đã hết tiền.
    Mà người dân thì còn tiền, USD, Vàng, rất nhiều là đàng khác.
    Các bạn có biết đâm Độc tài toàn trị CS VN sao cho ngọt không? Hay là ngoáy cho nó chết từ từ? mới đã?
    Thôi kết liễu nó đi cho nhân đạo, hỉ?
    California 07/07/2013
    Oanh Yến Thị Phạm

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s