DĐCN – Tại sao phải đa đảng và quân đội chỉ trung thành với tổ quốc và nhân dân?

Nguyên  Bằng

Ở các nước dân chủ, đa đảng, các đảng cạnh tranh nhau, ra sức thi thố tài năng để dân biết mà lựa chọn đảng nào lãnh đạo đất nước cho xứng đáng, tại các diễn đàn họ tranh luận thẳng thắn, kịch liệt thậm chí cãi chửi nhau ở nghị trường, các đảng thậm chí “đánh nhau” nhưng xã hội không những không bị bất ổn về các mặt , mà ngược lại vẫn ổn định, phát triển rất nhanh về mọi mặt trên nền tảng văn minh và công bằng, người dân vẫn an lành hạnh phúc? vì sao thế?

1-Vì có đa đảng, nên có cạnh tranh minh bạch, thẳng thắn, công khai, công bằng. Do đó, đảng cầm quyền phải là đảng có năng lực và uy tín nhất. Nguyên thủ quốc gia cũng là người được dân trực tiếp bầu lên.

Vì đa đảng, nên các đảng thất cử luôn luôn “soi” đảng cầm quyền tìm ra chỗ yếu kém để “tấn công” do đó đảng cầm quyền phải luôn hoàn thiện mình, phải giữ mình trong sạch, không để tai tiếng, nếu không thì sẽ mất uy tín, bị loại khỏi ghế cầm quyền ngay.

Vì đa đảng, nên người dân khi thấy đảng đương cầm quyền có những yếu kém, không xứng đáng lãnh đạo nhà nước và xã hội thì người ta có quyền chọn những đảng khác thay thế (nhiều hàng thì chọn hàng tốt mà mua)

Do vậy, nên các nước đa đảng có kinh tế phát triển nhanh, người lãnh đạo luôn tìm cách “lấy lòng” người dân thực sự, xã hội đa đảng là xã hội văn minh, công bằng và dân chủ.

Nhờ có đa đảng, mà trật tự an toàn xã hội và chính trị không bị rối loạn, mà trái lại rất ổn định: bởi mục đích của các đảng đều phải hoạt động trên cơ sở tôn trọng hiến pháp là phải lấy phục vụ lợi ích người dân và đặt lợi ích quốc gia, của nhân dân lên hàng đầu- điều này đã được người dân hiến định trong nội dung hiến pháp, không đảng (dù cầm quyền) nào được phép tự cho mình đặc quyền, đặt ra hiến pháp.

2-Vì quân đội của họ không thuộc riêng một đảng phái chính trị nào, không buộc phải trung thành với một lực lượng chính trị nào. Nên họ không bị đảng (kể cả đảng cầm quyền) biến thành công cụ riêng để đàn áp đôi lập, đàn áp dân chúng.

Quân đôi cách mạng, “quân đội nhân dân” là quân đội chỉ trung thành với tổ quốc và nhân dân, ngoài ra không phải và không thể phải trung thành với riêng một thế lực chính trị hoặc đảng phái cá nhân nào khác

Vì thế, trong khi xây dựng bản hiến pháp nước ta, kẻ nào ngăn không cho đa đảng, ngăn không cho phi đảng hóa quân đội (mà chúng thường đánh tráo với khái niệm là “ phi chính trị hóa quân đội” ), bắt quân đội phải trung thành với riêng đảng cầm quyền, ý đồ đó là biến quân đội thành công cụ riêng của đảng cầm quyền dùng khi cần cho đàn áp đối lập , đàn áp người dân, giúp kẻ cầm quyền độc tài tồn tại , ý đồ đó là bỏ mục tiêu chiến đầu của quân đội là vì tổ quốc và nhân dân, thì kẻ đó mới đích xác là “phản động” và “thế lực thù địch” của nhân dân ta hiện nay.

Đừng chày cối lấp liếm nữa càng lộ mặt ngoan cố chống lại nhân dân để tồn tại bất chính nữa cầm quyền phản động lưu manh bán nước ạ.

This entry was posted in Bình luận. Bookmark the permalink.

2 Responses to DĐCN – Tại sao phải đa đảng và quân đội chỉ trung thành với tổ quốc và nhân dân?

  1. Trúc Nam says:

    Xin góp ý với bài : TÂM TÌNH CÙNG QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN
    Quân Đội của một quốc gia dù bất cứ dưới thể chế nào, cộng hòa hay nhân
    dân, cũng chì có nhiệm vụ duy nhứt là gìn giử an ninh biên giới và bảo
    vệ toàn vẹn lãnh thổ , tuân hành lịnh thượng cấp, tuyệt nhiên không làm
    chánh trị nhưng hết lòng phục vụ quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc Dân
    Tộc , đương nhiên không là công cụ của một lãnh tụ nào độc tài toàn
    quyền hay của một đảng phái chính trị nào độc đảng toàn trị .
    Mời nghe lời tâm sự gần đây của Đại úy Ali Mohamed trong Quân Đội Lybie :
    “Thật rất khó xử khi nhận được lệnh phải bắn vào dân chúng là đồng bào
    anh em ruột thịt, nó làm đau lòng, nhói tim ! … Tôi tình nguyện tòng
    quân lúc 16 tuổi, được huấn luyện qua trường sinh viên Sĩ quan để bảo
    vệ xứ sở tôi , chớ không phải để bắn giết thường dân ; tôi muốn phục vụ
    xứ Lybie . Thậm chí, ngay bây giờ, tôi không “thuộc quân đội của
    Kadhafi ” mà là quân đội xứ Lybie và nhận được lịnh chính xác từ thượng
    cấp là không dội bom nơi nào có thường dân , không bắn sau lưng người
    cầm súng đang bỏ chạy ! ” Chí lý thay !
    Quân Đội ta mang danh Quân Đội Nhân Dân, xuất thân từ Nhân
    Dân, đúng ra là phải là Quân Đội của Tổ Quốc Việt Nam chớ không là quân
    đội của một lãnh tụ hay một độc đảng nào cả ; phải được huấn luyện để
    phục vụ quyền lợi tối thượng của Quốc Gia chớ không phải là công cụ tay
    sai của đảng cộng sản đương quyền, nhứt là khi đảng nầy cho là khi cướp
    được quyền lực trong tay thì giử làm của riêng và vĩnh viễn là sở hữu
    độc quyền của đảng ta mà thôi, theo mục tiêu căn bản : Cướp Quyền bằng
    vũ lực , Cầm Quyền bằng sắt máu , Giử Quyền bằng độc đảng ! mặc dù đảng
    có phạm tội tày trời phản quốc việt gian bán nước, đáng tội đúng án là
    tử hình toàn đảng . Quân Đội thường phải đương đầu với những trường
    hợp thử thách tế nhị mà chánh phủ dân sự không giải quyết nỗi, đành
    phải trao quyền hành pháp cho Quân đội ổn định trật tự xã hội, thí dụ
    như ban bố tình trạng thiết quân luật, và sau đó – vì tôn trọng nguyên
    tắc căn bản là không làm chính trị – tổ chức tổng tuyển cữ theo hiến
    định . Chứng tỏ Quân Đội có khả năng đóng vai trò tương đương như một ”
    trọng tài kính nễ ” khi có tranh chấp giửa các thế lực chống đối trong
    chánh phủ dân sự . Đúng nguyên tắc thì Quân Đội chỉ phục vụ quyền lợi
    tối thượng của Quốc Gia Dân Tộc, đúng ý Dân, hợp lẽ Trời là hiện thân
    đương nhiên bất phản biện của Chính Nghĩa . Vì không có Đảng Kaki
    ( đảng Quân Nhân ) nên Quân Đội không tranh giành quyền lực theo mục
    tiêu tối hậu của các đảng phái chánh trị là tham chánh và biết đâu may
    mắn được nắm chánh quyền , nên địa vị tự nhiên và xứng đáng đứng trên
    các đảng phái chánh trị, không cần phải xác nhận độc đoán trong một
    Hiến Pháp không thông qua Trưng Cầu Dân Ý !

    Mời Quân Đội Nhân Dân đọc bài sau đây để “nghe và hiễu” hiện tình
    là ý dân đang sôi sục và mong chờ nhà “trọng tài kính nể thổi còi việt
    vị cầu thủ nào đang phạm lổi “.
    Ai trách nhiệm vụ dâng đất hiến biển ?
    ” Nhận thấy nhà cầm quyền dù mạnh tới mức nào, khi vào mạc vận, đều có
    những thái độ và hành động báo hiệu ngày tàn vô phương cứu chửa !
    Như các vụ đàn áp Tôn giáo, cắt đất giao biển cho Trung cộng, diệt
    chủng đẫm máu đồng bào Thượng, buôn nô lệ phụ nữ, bán trẻ con làm mải
    dâm
    Thời sự nóng bỏng và nghiêm trọng hiện nay là vụ dâng đất hiến biển cho
    Trung cộng trong thời bình ! Việc làm hi hữu nầy là sản phẩm sáng tạo
    của ” đỉnh cao trí tuệ ” đã đẻ ra ” kinh tế thị trường theo định hướng
    xã hội chủ nghiã ” và sự chào đời của các ” tôn giáo quốc doanh “,
    những quái thai thời đại của cái gọi là Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt
    Nam .
    Thời bình mà dâng đất hiến biển cho ngoại bang chỉ có bọn phản quốc
    việt gian, mãi quốc cầu vinh là Bộ Chính trị mà đồng lỏa là Quốc hội bù
    nhìn ém nhẹm im hơi lặng tiếng, không chút phản ứng . Ban Chấp Hành
    Trung ương đảng cũng đồng tình đồng lỏa nên án binh bất động . Bọn chóp
    bu lãnh đạo đích danh, trước kia là Hồ chí Minh, Phạm văn Đồng, sau đó
    là Mạnh, Lương, Phiêu, Khải nay là Dũng, Triết, Trọng, Sang đều là chánh
    phạm việt gian bán nước do Tiền nhân khổ công khai phá, mở mang và
    bảo vệ . Tội chúng đáng Trời tru Đất diệt , đúng hình luật là tru di xử giảo !
    Nhưng ai phải chịu trách nhiệm trước Lịch sử, Tổ quốc và Dân tộc ?
    Vì đã làm ngơ để cho chúng âm thầm lén lút ký kết những văn kiện bất
    bình đẳng mà khi bị phát giác tự nó tố cáo việc làm bất chánh mà chính
    chúng cũng nhìn nhận là sai trái nên không dám đưa ra bàn thảo trước
    Quốc hội hay phổ biến công khai trước thanh thiên bạch nhựt !
    Tại Quốc nội,toàn thể giới trí thức, sinh viên học sinh, các tầng lớp
    xã hội, thậm chí các đảngviên tại chức, nhứt là các đảng viên kỳ cựu về
    hưu đều phẩn nộ tột độ !
    Tại Hải ngoại, cùng lúc đó, đồng loạt các Tôn giáo và tất cả các Hội
    đoàn, bất luận chính kiến, nhưng vẫn còn quan tâm đến tương lai Việt
    Nam, đều vô cùng căm phẩn và cực lực lên án bọn lãnh đạo Hà nội là việt
    gian bán nước . Nghỉ rằng trong số hơn triệu đảng viên cộng sản, có thể
    còn một số ít ” yêu nước chân chính “, ý thức được ” dân chủ tây phương
    ” , đã dấn thân tranh đấu giành độc lập chủ quyền cho Việt Nam , cùng
    số thương phế binh còn sống sót sau trận giao tranh biên giới Việt
    Trung năm 1979, chắc chắn không bao giờ tha thứ hành động gian manh như
    thế của bọn lãnh đạo , nhưng chưa đến lúc họ lên tiếng mà thôi ! Một số
    đảng viên lão thành về hưu, nay ” ly khai ” đã đứng lên gay gắt chất
    vấn kịch liệt Bộ Chính trị và Quốc hội . Còn thiếu cơ quan nào chưa lên
    tiếng ? Và bao giờ mới lên tiếng , mới có ý kiến ? Còn chờ đến bao giờ ?

    Nêu thẳng vấn đề với Quân Đội Nhân Dân mà nhiệm vụ chính yếu và quan
    trọng hàng đầu là Gìn Giử An Ninh Biên Giới và Bảo Vệ Toàn Vẹn Lãnh Thổ
    . Dù dưới chế độ nào, thì Quân đội vẫn chỉ có nhiệm vụ cao cả và duy
    nhứt đó mà thôi . Như Quân Đội Việt Nam Cộng Hòa trong trận hải chiến
    năm 1974 và Quân Đội Nhân Dân trong trận xung đột biên giới năm 1979
    với Trung cộng .
    Nay trước tình thế đòi hỏi, Quân Đội Nhân Dân phải có thái độ dứt
    khoát, thì sẻ xử trí như thế nào ? Tổ Quốc, Dân Tộc đang chờ xem . Quân
    Đội có thể làm Lịch sử , như Lịch sử lúc nào cũng công minh trung thực
    và sẳn sàng ghi nhận công lao vô biên và hy sinh cao thượng . Đừng để
    thanh danh Quân đội bị dìm sâu dưới bùn dơ xú uế, muôn đời không gột
    rửa được ! Quân Đội Nhân Dân bắt buộc sẻ phải lấy quyết định chẳng đặng
    đừng, nếu không ngày nay thì cũng mai sau , không năm nay thì cũng phải
    năm, mười hay vài chục năm sau, trước tình thế ngàn năm một thuở !
    Nhân Dân, Dân Tộc không nài nỉ van xin, nhưng chắc chắn sẻ đánh giá
    đúng mức, không khoan dung, không thiên vị, bởi lẻ Quân đội đã trưởng
    thành, bao lần toi luyện trong khói lửa, sẻ không phản bội Tổ Quốc, lẩn
    tránh Trách Nhiệm, bôi lọ Danh Dự, sai lệch Tinh Thần thượng võ, vì
    quyền lợi nhỏ nhen hay bả vinh hoa phù du ảo tưởng ! Nếu Quân ủy Trung
    ương phản lại binh nghiệp và quân sử, ngả theo phe việt gian bán nước
    thì Quân Đội Nhân Dân sẻ có thái độ gì ? Dân Tộc, Tổ Quốc và Lịch Sử
    đang chờ ! Quân Đội còn chờ gì ?
    Quốc Gia còn thì Quân Đội còn vì Quân Đội là con đẻ của Quốc Gia ;
    Quân Đội án binh bất động thì Quốc Gia tiêu vong !
    Quốc Gia tiêu vong thì Quân Đội trở thành lính đánh thuê ! ”

    Sỡ dĩ nhân dân đặc tín nhiệm và lên tiếng thỉnh gọi Quân Đội là vì địa
    vị tối cao đứng trên các đảng phái, không tranh giành quyền lực nên
    trung trực trong xét đoán, sáng suốt trong quyết định và nhận chân
    quyền lợi tối thượng của Tổ Quốc . Quân Đội Nhân Dân có kinh nghiệm
    sống ‘tam cùng’ với dân, biết rỏ cuộc sống nghèo khổ bị áp bức của dân,
    hiểu rỏ lòng người ý dân nên phán quyết của Quân Đội rất quan trọng và
    tối hậu . Tưởng tượng một ngày tốt trời nào đó Nhân Dân phất cờ đi
    trước, Quân Đội trang bị theo sau ; Nhân Dân nắm tay cùng Quân Đội thì
    với Nhân Lực hùng tiến cộng thêm Quân Lực sung mản thì trở ngại nào
    cũng càn quét , kẻ thù nào cũng tiêu diệt . Mong lắm thay !

    Trái lại, sỡ dĩ Nhân Dân không gởi lời kêu gọi Bộ Công An, cơ quan an
    ninh cũng là một tổ chức vũ trang nhưng nhiệm vụ là công cụ tay sai
    phục vụ đảng như đã xác nhận CÒN ĐẢNG CÒN MÌNH khi kỷ niệm ngày
    thành lập . Công An cũng ‘tam cùng’ nhưng lại bắt nạt, hăm dọa, câu lưu,
    hành hung đôi khi đánh tử thương dân lành vô tội ; hành sự trong địa bàn
    an ninh ổn định, dưới quyền sanh sát, xa rời thù nghịch với quần chúng,
    phép vua thua lệ làng, cường hào ác bá, miệng tao là luật , có thể ví địa vị
    công an trong xã hội chủ nghĩa như câu NGỒI MÁT, ĂN BÁT VÀNG cũng
    không ngoa lắm đâu !
    Trong khi đó, Quân Đội cũng sống ‘tam cùng’, nhưng
    giúp Dân tay cày tay súng, gian khổ thiếu thốn ở chiến trường, anh hùng
    hy sinh nơi mặt trận, can đãm trong sáng trong đời sống, chưa nghe nói
    Quân đội hà hiếp, đàn áp dân lành bao giờ cả ! Ngày nào mà QUÂN với
    DÂN như CÁ trong NƯỚC thì ngày đó Hồng Phúc trở lại , Bình Minh
    sáng rực , Tương Lai hứa hẹn ; thật vậy gọi QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN phải
    hiểu là QUÂN ĐỘI có NHÂN DÂN ủng hộ, yểm trợ, hậu thuẫn trở thành
    vô địch . Hoan hô QUÂN ĐỘI NHÂN DÂN chỉ khi là QUÂN ĐỘI của
    NHÂN DÂN , QUÂN ĐỘI từ NHÂN DÂN , QUÂN ĐỘI vì NHÂN DÂN !

    Trúc Nam

  2. thichdepcong@gmail.com says:

    Bữa trước, ngồi với một số cán bộ cao cấp quân đội đã hưu tại một bữa tiệc cưới, tôi thấy các vị cũng như tôi, đều rất bức xúc với hiện tình đất nước, rất ân hận vì đã nghe sự lừa bịp của cái đảng cs mà can dự cả đời vào cuộc lừa đảo của đảng với người dân, tất cả vô tình tiếp tay cho độc tài cs, bị biến thành những cỗ máy lừa bịp giúp kẻ cầm quyền đàn áp dân chúng, bắn giết cả người cùng nòi giống Việt mà không đem lại gì cho người dân hơn là khổ đau: núi xương sông máu đồng bào mình mấy thế hệ đã đổ xuống trở lên vô nghĩa vì vẫn là quốc gia mất độc lập tự chủ, người dân còn bị bóc lột cai trị đàn áp khốn khổ thậm tệ hơn thời trước, mất hết quyền con người , kể cả quyền đuợc nói ra ý nghĩ từ trái tim khối óc của mình.
    CNCS thật tàn ác, chả trách cả châu Âu bây giờ người ta bài cộng, nhiều nước đã đưa việc cấm tuyên truyền cs vào hiến pháp, tuy có hơi cực đoan nhưng điều đó là đúng đắn và cần thiết vì hơn ai hết họ đã từng là nạn nhân và hiểu hết sự tai hại của cái chủ nghĩa khốn nạn này đem lại cho đất nước và dân tộc họ, cũng như cho cả xã hội loài người.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s