Thơ Nguyễn Thanh Khiết – Sài Gòn mưa

Sài-Gòn mưa

 
saigon


ai đội mưa qua đường chiều tháng bảy
nước cống đen, rác rưởi cuốn theo đời
đứa bé trên tay, áo ướt tả tơi
níu vai mẹ, rét run đòi bú sữa

Sài-Gòn với ngày mưa trời tháng bảy
bùn lấm lem khăn quàng đỏ học trò
sách vở tanh hôi, mặt trẻ buồn xo
dòng lệ chảy xót phận người bé nhỏ

Sài-Gòn ơi! mưa dập vùi quá khứ
cuốn phăng đi lịch sử bốn ngàn năm
còn lại đây một cái chết âm thầm
rã nát từng ngày trôi trên dòng chảy

Sài-Gòn và một chiều mưa tháng bảy
bức tranh buồn của sông núi tan hoang
dù nắng lên vẫn còn đó ngổn ngang
mùi hôi thối biết bao giờ phai hết…

cuối đường của con ngựa già

 


thân ta nô lệ một đời
còng lưng chịu trói giữa thời nhiễu nhương
mấy mươi năm, mấy đỗi đường
vác vai kiếm gãy lên đường bao phen

cuối đời chui rúc, bon chen
tựa lưng nỗi hận cho quen từng ngày
ta là ai – ta là ai
thân cô thế quạnh xuôi tay đứng nhìn

trời gầm đất chuyển giật mình
ngó con tuổi cứ tuyệt tình đi qua
một đời trót nợ sơn hà
bầy đàn tan nát ngựa già mất cương

còn đâu một thuở chiến trường
còn đâu mưa nắng, bụi đường vó câu
như chiều tàn xuống sông sâu
như con trăng chết giữa cầu đêm khuya

bạn bè dăm đứa sớt chia
bước trên nỗi nhục đầm đìa máu xương
hét vang một tiếng đoạn trường
phải chăng ta đã cùng đường hôm nay?

những con thuyền không bến đỗ

 
cafe


quán mưa dột, dột cả trời Khánh Hội
ta và ngươi, lâu lắm mới gặp nhau
đâu phải chuyện đời hỏi trước thăm sau
mà bực bội, thấy mình vô tích sự

đã một thời tụi mình chung gánh nạn
ai biểu ngươi đi lấy lại quê hương
ai biểu ta đã bỏ phố bỏ phường
vô núi, vô hang học làm tráng sĩ

mấy mươi năm ta và ngươi gặp lại

trên một quê hương – không chỗ dung thân

bạn bè dăm ba đứa chẳng thể gần
thăm lom nhau cũng là trăm thứ tội

thở dài chi, lũ mình như con tốt
lỡ qua sông trong một ván cờ tàn
trên bàn cân chồng lý lịch trích ngang
xem ra nặng hơn một thời cùm kẹp

lâu lâu bất kể ngày mưa hay nắng
được răn đe theo bài học thuộc lòng
phải sống còn cho dù đục hay trong
theo dòng chảy với tận cùng rác rưởi

ly cà phê bỏ nửa chừng tức tưởi
như cuộc đời của ta, ngươi hôm nay
hai thằng về không một tiếng chia tay
đi mỗi ngả, chung lòng từng bước mỏi

chiều còn mưa, ta qua cầu gió thổi
kinh Tẻ thật buồn trong tiếng ngựa xe
không biết ngươi đã về tới Thị Nghè
hay còn cúi mặt trên đường vô định

xích xiềng theo mãi

 


từ kim cổ mây tan mây tụ
từ cổ kim có lẽ mình ta
cứ lu bu, tiếc một quê nhà
trên đất mẹ mà như con ghẻ

làm như ta chui từ đất nẻ
lũ bọ giòi đeo bám thiên thu
sáng hỏi thăm, coi như kẻ thù
chiều tới viếng, khảo tra thân thế

ta là ta, có cần phải kể
từng đội máu xương, đất phương Nam
cơ nghiệp xưa lỡ mất ngày tàn
ta đã đứng lên bằng tuổi trẻ

gần bốn mươi năm không tiếc rẻ
ta đã quên theo tháng cùng ngày
bất chấp ngươi – ngươi là ai
lý lịch trích ngang – ta – người Việt

bạn hữu ta tù đày oan nghiệt
bỏ gông cùm về đất nhiễu nhương
lâu lâu ngươi vặn vẹo trăm đường
tới tới, lui lui như loài đỉa bám

Ơ hay bán trời ta còn dám
huống hồ chi một đám quỉ ma
nói cho ngươi nghe – ta là ta
trăm năm, ngàn năm là dân Việt

gởi người tình xứ bồng lai

 


mây chết đuối trong ngày gió ngủ
ta lui cui đuổi mặt trời chiều
tình cờ nên em đâu có hiểu
trái đất có lần hoá rong rêu

 

trượt chân ta ngã bao nhiêu bận
lồm cồm đứng dậy biết mấy phen
em – là bữa trời già quá chén
đày xuống đi chung một gã quèn

 

đứt cuống trăng treo – trời ngáy ngủ
ta đưa em dạo một trần gian
em hỏi ta có phải địa đàng
mà xiềng xích khua vang kiếp nạn

 

ta – là thứ người chê, đất chán
hết rượu trời già tỉnh cơn say
kéo em về bỏ lại trần ai
mặc bước chân làm đau cỏ dại

 

phía trên cao khi nào gió hát
có một ta lấp ló cuối đường
hú nắng gọi mưa về bốn phương
thổi cho bay chút tình còn vướng

 

mây tan tác theo ngày gió chướng
xua hồn ta xa lắc xa lơ
và hôm nay rất đỗi tình cờ
ta chợt nhớ trước giờ tắt thở

 

This entry was posted in Thơ văn đấu tranh. Bookmark the permalink.

1 Response to Thơ Nguyễn Thanh Khiết – Sài Gòn mưa

  1. Pingback: TGCD kính mời đọc bài mới thứ tư 14-8-2013 | Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s