Thơ Ngô Minh Hằng – Ngọn đuốc Việt Nam

duoc lua 1.jpg

 

 

NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM

 

Cảm xúc khi nghe tin người anh hùng ÐẶNG NGỌC VIẾT đã coi thường sinh tử, chọn cho mình một hành động can trường, để cho đảng VC độc tài biết là lòng dân vô cùng oán hận và ngày tàn của đảng không xa.  Bài thơ mọn này xin là một nén hương kính cẩn tiễn đưa linh hồn người anh hùng bất khuất về miền bất tử .

 

Khi đảng cướp đang bày mưu tính kế
Cướp đất dân vì đất chính là vàng
ÐẶNG NGỌC VIẾT như sứ trời xuống thế
Thừa lệnh trời trừ diệt bọn côn quan

 

Thách đố hiểm nguy, can trường xông trận
Một mình anh mang sứ mệnh Thiên Ðình
Cho đảng biết khi lòng dân căm phẫn
Thì đêm dài tăm tối phải bình minh !
 

 

Cho đảng biết đảng gian hùng, bất chính
Thì Trời trao quyền lực xuống tay dân
Lòng dân quyết là ý Trời đã định

Ðảng phải lụn tàn vì đảng bất nhân !

 

ÐẶNG NGỌC VIẾT người trai hùng quả cảm

Ðã thay dân anh xử tội tà quyền

Chúng, đảng cướp ngày, từng tên tội phạm
Tội gian tham, bán nước, giết dân hiền !

 

 
ÐẶNG NGỌC VIẾT người mở đầu  lịch sử
Và mở đường cho cách mạng vùng lên
Hỡi mỗi chúng ta, hãy là Thiên sứ
Mang lệnh dân mà đòi lại nhân quyền …

 

 
ÐẶNG NGỌC VIẾT đã đi vào bất tử
Khi dâng đời cho tổ quốc hồi sinh
Nước khắc tên anh vào trang hùng sử 
Tôi viết tên anh trong trái tim mình
 
ÐẶNG NGỌC VIẾT máu anh hùng đã đổ

Vì dấn thân trừ diệt đảng tham tàn
Nối chí anh, hỡi toàn dân, nhóm lửa
Hãy thắp lên nào NGỌN ÐUỐC VIỆT NAM !!!
 
 Ngô Minh Hằng

 

 
xe lua 2.jpg

 

 

 

PHÚT NHIỆM MÀU

 

 

 

 
Ta sẽ đáp chuyến tàu về quê cũ
Bước chân trần đi dưới cội me xưa
Ðể tìm lại một khoảng đời bụi phủ

Một khoảng hồn khi mộng vẫn ngu ngơ

 

Ta sẽ đứng trước căn nhà ngói cổ
Ðể ngậm ngùi nhìn nắng vẽ trên sân

Khu vườn đó, đâu một thời  hoa nở

Ðâu một thời môi mắt biếc giai nhân?!

 

Gió lộng thổi, hồn đau đôi cánh mở

Dấu yêu xưa nay là những điêu tàn

Trên nền trống, tan tành hình tượng vỡ

Ðợi người về, vạn vật sẽ trùng quang

 

 

Em vẫn ngủ trong lời nguyền phù thủy

Trong đau thương độc chất tỏa mùi men

Em có nghe độ chuyển mình thế kỷ

Nhịp chân người đang bước đấy không em?

 

 Ta sẽ thắp trăm ngàn cây bạch lạp

Ðến bên em mà hóa giải lời nguyền

Cho đất mẹ cõi đêm bừng ánh sáng

Cho nhiệm màu thiêu hủy mọi oan khiên!

 

 Ngô Minh Hằng

 

 

Trích thi phẩm ” Có Những Vũng Trời – 2001″

 

 
thu vang 8.jpg

 

 

 

AI ÐEM NƯỚC MẮT VÀO THU

Mỗi độ vào thu ở xứ người

Thì lòng lữ khách lại chơi vơi

Nhìn rừng lá biếc đầy hương sắc

Lại nhớ quê xưa. Lại ngậm ngùi !

 

 Thu ở quê tôi lá cũng vàng

Mây thu lụa bạch, nắng hào quang

Lá  sen ai nhuộm màu trăng sữa

Mà để hương bay nức địa đàng?

 

 Thuở ấy đời vui chẳng hận thù

Lòng trong như thể nắng  đầu thu

Sương khuya có lạc, rơi trên tóc

Cũng vọng thầm lên những diễm từ

 

Thuở ấy, khi thu má chớm hồng

Khi môi màu mật, mắt màu nhung

Là khi người đến và tôi đã

Tôi đã yêu người rất thủy chung!

 

 Tình đã thăng hoa, đã tuyệt vời

Cho đời tấm tắc thật xinh đôi

Cho ta, hai trái tim đồng cảm

Ước cuộc trăm năm đến mãn đời

 

 Nhưng đời tàn nhẫn quá, từ khi

Trăm nhánh sông chia chẳng hẹn về

Tôi khóc cho mình, cho vận nước

Tháng Tư nào tan tác phân lỵ..

 

 

Từ đấy Thu buồn bởi mất nhau

Ai đem ly biệt đến tinh  cầu ?

Ai đem nước mắt vào thu để

Thu đến, hồn thu cũng đớn đau …

 

 Ngô Minh Hằng

 

 

 

 

 

Advertisement
This entry was posted in Thơ văn đấu tranh. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s