Phương Bích – Nghĩ về người sống

Một đám người lạ, tới dựng xe chắn ngang cửa nhà một cặp vợ chồng già. Hai ông bà đi ra thì họ chặn lại, không cho ra. Hỏi sao vô lý thế thì họ trả lời:
    Đời còn nhiều cái vô lý hơn!
Con trai một người tù chính trị, đòi tự do cho cha mình vì cậu cho rằng cha mình không có tội. Công an phường đánh cậu và chửi:
    Tự do cái con c….!
Giờ lại thêm một cái vô lý nữa, chính quyền địa phương không đồng ý cho người bị quản chế đi khỏi địa bàn cư trú, mà không đưa ra được lý do.
Giả sử họ phải đi đám viếng anh chị em ruột, bố mẹ ở phường xã khác, quận huyện khác,
Giả sử họ bị cấp cứu, tính mạng đang bị đe dọa, y tế phường xã phải chuyển họ lên bệnh viện tuyến trên, không nằm trong địa bàn họ cư trú,
Còn nhiều giả sử cấp thiết khác nữa của cuộc sống, người bị quản chế cũng phải chờ chính quyền địa phương đồng ý cấp phép mới được đi phúng viếng người thân, đi chữa bệnh…hay sao? 
Phỉ phui cái mồm, nhưng không khéo vào một ngày bỗng dưng lên cơn bạo bệnh, hoặc ủy ban đi nghỉ mát, hoặc người có thẩm quyền đi vắng, chờ được người ký lệnh thì đã trở thành người thiên cổ mất rồi.

 

Trường hợp của “nguyên” tù nhân chính trị Phạm Văn Trội ở Thường Tín, có vẻ như cũng là một kịch bản đã sẵn có? Xã không cấp giấy cho anh ta ra khỏi địa bàn cư trú mà không đưa ra lý do. Anh ta thấy vô lý thì buộc phải khiếu nại lên cấp trên. Cấp trên của xã lại không nằm trong địa bàn xã. Vậy chỉ còn cách duy nhất là chính anh ta phải lên đó để khiếu nại – thế là mắc bẫy! Cái bẫy này thì giời tránh.
Tôi không hiểu, sinh ra luật quản chế để làm gì nhỉ? Thế thì có khác gì trong tù mấy đâu? Sao không cộng vào thời gian giam luôn thể, để khi ra tù, người ta được hưởng “tự do” như những người bình thường khác? Hay đó chính là điểm ưu việt của chủ nghĩa xã hội?
Tôi đóng ngoặc kép chữ tự do ở trên là có lý do của tôi. Bởi tự do ở nước ta phải được hiểu là trong khuôn khổ đảng cho phép. Giờ cũng nên bỏ cả cụm từ  “đảng và nhà nước” đi, vì thực chất là đảng lãnh đạo toàn diện. Nghĩa là lãnh đạo nhà nước, và lãnh đạo cả thằng dân ngoài đảng như tôi đây nữa. Tôi nói có gì sai không ạ?
Cho dù được tự do trong khuôn khổ cho phép, tôi đã thấy chả sung sướng gì, nói chi đến mấy anh đi tù về, cái tự do trong khuôn khổ ấy nó lại bị bớt xén đi nhiều thứ. Chưa kể lúc trở về đời thường, con đường kiếm sống của người đi tù về sẽ bị chặn đứng. Nếu không có người thân giúp đỡ, hẳn cuộc đời của họ sẽ bị nhấn xuống bùn đen.
Các bác thử nghĩ xem, mấy ai dám thuê một “thằng” đi tù về làm cho mình? Không chỉ sợ cái bản ngã của “nó” trỗi dậy, mà còn sợ cả điều tiếng thiên hạ, đối tác làm ăn…
Tù chính trị thì có thể người ta không sợ về bản thân họ, nhưng sợ thiên hạ thì không ai tránh được. Người tốt mấy cũng không dám cưu mang, nhận tù chính trị vào làm. Đối tác không bỏ làm ăn vì sợ liên lụy, thì nội phục vụ thanh tra kiểm toán cũng chả còn thời gian để mà làm ăn nữa.
Ví dụ vụ được cho là trốn thuế của luật sư Lê  Quốc Quân (LQQ) , cơ quan thuế làm việc vật vã hơn năm trời không kết luận được, nhưng công an tài thật, sờ vào là đưa ngay ra được kết luận LQQ trốn thuế, để rồi tống giam cậu ấy gần năm nay. Giả sử có cái tội trốn thuế ấy thật, thì số tiền mà cơ quan công an “điều tra” ra để bỏ tù LQQ ấy nó chỉ là “muỗi” so với các đại gia trốn thuế khác. (điều này thiên hạ biết tỏng)
Rồi ví dụ có mấy anh chị chỉ đi biểu tình thôi, cũng bị công an ép đến không thở được. Hết ép công ăn việc làm lại đến nơi ở trọ. Không ép được chủ cho thuê nhà, thì côn đồ ở đâu bỗng dưng tìm vào tận nhà để chém.

Cổ nhân nói, nhàn cư vi bất thiện. Không có công ăn việc làm để nuôi sống chính bản thân, thì hoặc ngồi chờ chết, hoặc ăn bám gia đình, hoặc làm liều… không tái phạm mới là chuyện lạ.

Nếu không có người thân, chắc cuộc sống của những người tù sẽ rất khốn đốn, cuộc sống của tù chính trị thì càng lại khốn nạn hơn.

Advertisement
This entry was posted in Tản mạn. Bookmark the permalink.

2 Responses to Phương Bích – Nghĩ về người sống

  1. Oanh Yến Thị Phạm says:

    RANH GIỚI GIỮA CHỦ NGHĨA DUY VẬT VÀ CHỦ NGHĨA DUY TÂM TRONG THẾ KỶ 21 DƯỚI GÓC NHÌN CỦA OANH YẾN THỊ PHẠM.
    Vài lời Phi lộ:Dưới đây chỉ là những suy nghĩ và ý kiến cá nhân của tôi, những ý kiến này, không nhân danh hay đại diện bất cứ một tổ chức tôn giáo hay đoàn thể, hội đoàn, đảng phái hoặc trường phái triết học nào. Nếu có những phân tích, luận điểm còn thiếu sót xin niệm lòng tha thứ bỏ quá và xin được chỉ dạy.
    Tôi xin được phép trình bày những quan điểm của tôi theo phương pháp “Liên tưởng tự do” của Sigmund Freud. Do khuôn khổ hạn hẹp của bài viết và sự eo hẹp về thời gian của cá nhân tôi, tôi sẽ không đề cập đến những thuyết Duy tâm như: Chủ thuyết Duy Tâm Ấn Độ hoặc chủ thuyết Duy Tâm Phật giáo cũng như thuyết Duy Tâm các triết gia phương Tây như Chủ thuyết Duy Tâm chủ quan (Berkeley), chủ thuyết Duy Tâm siêu nghiệm (Kant và Fichte)…mà chỉ tập trung vào chủ thuyết Duy Tâm tuyệt đối của Georg Wilhelm Friedrich Hegel mà các Học giả đều đã nhất trí đánh giá là thành tựu cao nhất của tư tưởng cân đại trước khi chủ thuyết Duy vật tuyệt đối của Karl Marx ra đời. Chủ thuyết Duy Tâm tuyệt đối cũng đã được các Học giả đánh giá là một trong những “chất liệu” chính của chủ nghĩa Duy vật tuyệt đối bên cạnh Triết học cổ điển Đức, chủ nghĩa Xã hội không tưởng của những triết gia Pháp và Kinh tế học cổ điển Anh mà nhà Kinh tế chính tri David Ricardo làm đại diện. Và cũng chỉ xin đề cập lướt qua một công phu của nhà Phật là: Thiền Công án. Chiết giải và liên tưởng chữ Tâm trong Hán tự vào CN Duy Tâm và CN Duy Vật.
    Ngày nay, không ai còn xa lạ với thuật ngữ “sỡ hữu trí tuệ”. Các bậc phụ huynh, không tiếc tiền khi đầu tư việc học hành cho con cái và xem đó là một khoản đầu tư khôn ngoan và có lợi cho con cái mình nhất, trong tương lai dài hạn. Chính phủ các nước cũng ý thức rõ điều quan yếu này cho tương lai của Đất nước và Dân tộc, khi không ngần ngại duyệt chi những khoảng không nhỏ cho ngân sách giáo dục. Giới Tài chính Kế toán cũng chẳng lạ lẫm gì với khái niệm hao mòn hữu nình và hao mòn vô hình khi tính khấu hao hoặc giá trị còn lại của tài sản cố định hay tài sản vô hình khi ước tính giá trị thương hiệu. Những đóng góp bằng chất xám như: bằng phát minh, hoặc bằng đăng ký độc quyền sáng chế…. được quy ra thành cổ phần hoặc cổ phiếu cho những người tham gia trong Hội đồng thành viên hoặc Hội đồng quản trị khi họ tham gia thành lập Doanh nghiệp, Công ty, Xí nghiệp hoặc những Tổ chức kinh tế. Ý thức kỷ luật, ý thức tự giác, tự trọng, tự chủ, lòng trung thành được xem xét là những yếu tố, tiêu chuẩn khi xét thưởng và tăng lương cho người lao động.
    Như vậy Tri thức, Kiến thức, Ý thức tuy vô hình nhưng đã được cân, đo, đong, đếm, định lượng, được dùng để cân nhắc trong việc trao đổi giữa người sở hữu và người có nhu cầu sử dụng. Do đó chúng phải được coi là những gì thuộc về vật chất.
    Vậy chủ nghĩa Duy Tâm tuyệt đối của Hegel đã sai và chủ nghĩa Duy Vật tuyệt đối của Marx-Engel đã đúng?.
    Chủ nghĩa Duy Tâm tuyệt đối của Hegel, vẫn tuyệt đối đúng. Chủ nghĩa Duy Vật tuyệt đối của Marx-Engel, vẫn hoàn toàn sai.
    Vì………….
    (Xin xem hồi sau sẽ rõ.)

  2. Pingback: TGCD kính mời đọc bài mới thứ sáu 20-9-2013 | Chương Trình Phát Thanh VRV Radio

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s