Đứa con Việt Nam – Con xin lỗi mẹ

Đứa con Việt Nam (Danlambao) – Mẹ! con xin lỗi mẹ, con không giúp gì được cho mẹ, hàng đêm con vẫn về ngang qua đây, bất kể trời mưa hay nắng con vẫn gặp mẹ lặng lẻ chào mời. Khổ nhất là những đêm mưa, mẹ choàng chiếc bạt nilon, đầu phủ nón lá rách co ro tới lui dưới đèn đỏ xe dừng. Trong màn nước, cái cổ mẹ gầy trơ, treo cái rổ dăm bó tăm vài bịt bông tai, tay kia cầm chiếc gậy, thế thôi một thân một gậy không cần đoàn thể nào đỡ mẹ.

Giờ nầy là gần 22 giờ rồi. Mẹ biết không, ngay lúc nầy trong các nhà hàng, karaoke hàng vạn “đầy tớ “ của mình đang bù khú đấy mẹ à, một phút của họ thôi bằng vài trăm cái rổ mà mẹ đang đeo trên cổ. “1 tuần lương” thôi cũng đủ nuôi sống những ngày còn lại của mẹ.
Con chỉ biết nói vậy với mẹ thôi, con biết còn rất nhiều bà mẹ nữa cũng cảnh như mẹ sống lây lất ở các ngả 3, ngã tư đường nhưng mà chúng con cũng bất lực mẹ ạ. Có hôm bất chợt chạy ngang thấy mẹ cười hồn nhiên số phận, lòng người cũng quặng đau, mà không đau thì thiệt là không phải người, lẻ ra giờ nầy các mẹ phải được nghỉ ngơi tịnh dưỡng.
Còn nữa, xin lỗi mẹ vì con dấu mẹ một việc, mẹ lưu lạc mưu sinh lâu rồi không về nên không rõ. Năm qua việc “ nhà mình” cũng xảy ra đau thương, anh Vươn bị “ tòa mù “ kêu mấy năm tù vì trong lúc bọn lính ông hồ kéo tới cướp đất, anh dành không lại, bắn chúng bằng súng hoa cải tự làm, chỉ nghỉ là hù chúng thôi ai ngờ chúng ủi nát nhà anh. Thằng đầu lỉnh “ ca ca” còn bắt bọn rợ dưới quyền học tập cuộc tàn phá nầy, chưa hết mẹ à. Mấy ngày nay con nghe tin thằng Việt ngoài mình sách súng nả vào đầu làm chết và bị thương mấy thằng quan đất rồi tự sát.
Lại cũng vì đất, cái thằng nhút nhát thế mà bạo tợn, làm cho cả một hệ thông điêu đứng vì tai tiếng thật ra thì nó không nên làm thế nhưng nghĩ cho cùng cũng vì tức trước li tán gia đình, cùng quẩn. Mấy đứa nhát vậy mà khi điên lên thật là dễ sợ, mẹ yên lòng con nghe người ta thương hại nó hơn là oán trách, lo rằng sau nầy còn xảy ra dài dài mẹ ạ, lũ em VN con chúng nó, nghe đâu cũng hăm dử lắm, đòi bắn vài người nữa…
Con không phải “anh hùng” nên mẹ mới bị đời hất hủi, mặt trận lắc đầu, dù sao mẹ vẫn là mẹ Việt Nam mà chỉ cái là không có chữ anh hùng kèm theo thôi. Nhưng mà mẹ biết không, bây giờ tội mấy mẹ ấy lắm, có người cũng bị chính những thằng con hoang mà các mẹ ấy nuôi chăm ngày nào đẩy ra đường, đau không thể nói. Có mẹ thốt lên phải biết thế hồi xưa tao cho chó ăn còn có cái nghĩa. Mây mù còn có khi tạnh chứ mấy thằng con trời đánh nầy còn sống thì đời các mẹ chắc không vén mây được.
Các em con. Phần lớn tụi nó bị nhuộm đỏ tâm hồn hết rồi, tối ngày chỉ lo yêu đương thác loạn, xã láng cuộc đời, gái thích thì chìu, trai thì ghi “số má”. Cỡ tuổi tụi nó mẹ nhớ không bọn con còn ở truồng vô tư đùa giỡn, bây giờ cái tuổi “ku chưa mở mắt” mà tụi nó muốn làm đại ca, gái muốn làm đàn chị. Trong trường chúng nó ôm nhau, vật nhau xé quần xé áo cho bọn con trai quay cái gì đó, à clip.
Lớn một chút hên thì ra nước ngoài “hợp tác kiếm tiền”, xui vì nghèo thì sắp hàng “cho lựa”. Nói tới tổ quốc hay đồng loại thì cái mặt “đực” ra, con hỏi thì nó “ nói yêu nhiều thì dân mới giàu nước mới mạnh” hết nói rồi mẹ ơi.
Còn mẹ, mẹ nói với con là từ Bắc vào, không biết 37 năm trước ta nói thế nào? hình như là “ thắng giặct Mỹ sẽ xây dựng bằng 10” Ngày đó ắt hẳn mẹ cũng còn gia đình đề huề, không biết xây cái gì mà 40 năm sau, hôm nay mẹ một mình trôi giạt vào Nam đứng ngã tư đường tìm sinh kế ở tuổi gần 80.
Con có nghe người ta nói có đảng nhà nước lo cho các mẹ, chưa tới phần mẹ thì thôi cũng đành chờ mẹ ạ, chờ 40 năm rồi thêm ít chục năm nữa cũng không sao đâu mẹ ạ, chỉ sợ mẹ không còn chờ được nữa. Chúng con là con VN mà thật bất hiếu phải nhìn các mẹ lam lũ thế nầy, một lần nữa và hứa một ngày nào đó chúng con sẽ đòi lại cho mẹ sự công bằng con xin lỗi mẹ.
Thôi con gởi vài lời, khuya rồi ngày mai con cũng đi cày để kiếm cái ăn ở chốn “thiên đường xã hội chó chết nầy ”, chắc con về đường khác không dám đi ngang nơi mẹ nữa. Nhìn thấy mẹ là con chán cái gia đình mẹ “bỏ mẹ”, chán cái xã hội “bỏ mẹ”, chán đảng “bỏ mẹ” chán cái đất nước XHCN nầy “bỏ mẹ” và con chán luôn con nữa, thôi con cầu mong ngày nào đó mẹ bỏ được cái gong mà mẹ đang mang vì cuộc mưu sinh trước khi về cỏi vĩnh hằng.
Địa chỉ nơi đến: gởi mẹ ngã tư Lý Chính thắng-NKKN.
Advertisement
This entry was posted in Tản mạn. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s