Cảm nghĩ về lời phát biểu của bà Nguyễn Thị Kim Ngân ngày 23.07.2016

http://www.danchimviet.info

Bà Kim Ngân. Ảnh VTC

Trên trang Anh Ba Sàm ngày 26.07.2016 có đăng một bài viết của bác sĩ Nguyễn Đan Quế, phê bình những lời phát biểu của bà Nguyễn Thị Kim Ngân trong buổi họp báo ngày 23.07.2016.

Theo tôi, bác sĩ Nguyễn Đan Quế đã chỉ trích bà Kim Ngân hơi „nặng nề“ nhưng chưa đủ liều lượng. Theo truyền thống phương Tây, không bao giờ đánh một người phụ nữ dù bằng một cành hoa, đằng này bs Quế lại „đánh“ bà Ngân bằng cả một bài viết mà càng đọc tôi càng thấy „bức xúc“ cực kỳ.

Do đó tôi đành phải tham gia giao thông, xin lỗi nói lộn! Tham gia đóng góp quan điểm, viết thêm vài giòng, nói ra cảm nghĩ của mình cho nhẹ „bầu tâm sự“.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế mắng bà Ngân láo là không đúng „truyền thống“. Bà Ngân là chủ tịch „cuốc hội“, dưới chế độ CSVN thì chủ tịch quốc hội là cha mẹ của toàn dân, ông Hồ Chí Minh mới ngoài 50 đã xưng bác với tất cả mọi người, không thấy sao? Nên khi bà Ngân ví von toàn dân như con cái trong nhà, còn chính quyền mà bà đang phục vụ là cha mẹ thì cũng hợp lý thôi.

Nhớ lại, khi bà Kim Ngân vừa được „cuốc hội“ khóa 13 bầu làm chủ tịch „cuốc hội“ khóa 14 trong tháng 4.2016, đã có một facebooker họ Lê, khá nổi tiếng trong cộng đồng VN, khen bà có vẻ đẹp nức nở, đẹp rụng rời tay chân, đẹp sáng chói, đẹp phúc hậu, đẹp đến độ „khó có thể làm ác“.

Bác sĩ Nguyễn Đan Quế tiếc thay, lại không được ga-lăng (gallant) như facebooker này, nên đã hơi „nặng tay“, nhưng theo tôi vẫn chưa đủ đô (dose) khi viết về bà chủ tịch CH, bởi lý do bà Ngân là một người của công chúng (public figure).

Thú thật lúc đầu tôi cũng chưa đồng ý lắm với nhận định của facebooker nói trên, nhưng sau nghe bà Ngân, khi đi vận động bầu cử, tiếp xúc với cử tri ở quận Ninh Kiều, Cần Thơ, ngày 04.05.2016 trong vấn đề tranh chấp biển, đảo với Trung Cộng trả lời rằng:„- Chúng ta không cam chịu, không cúi đầu“. Tôi đã cảm phục bà Ngân, nữ lưu xứ dừa Bến Tre quá sức lẽ mình và đồng ý với Fbker nói trên 200%.

Tò mò tìm hiểu thêm, tôi vào Google search tìm đọc tiểu sử bà Kim Ngân. Không đọc thì thôi, càng đọc tôi càng tá hỏa tam tinh (không có hải cẩu bổ thận hoàn) khi biết rằng bà có bằng thạc sĩ kinh tế (MBA), cử nhân chính trị (Diploma Political Scientist).

Mèng ơi“ bà Ngân thông minh, tài giỏi hết biết, hèn chi bà phát biểu câu nào, nghe ớn chè đậu câu đó luôn. Chỉ có điều hơi lạ, trong suốt tiểu sử của bà Ngân ở Wikipedia, không thấy ghi bà Ngân học cử nhân trường nào, thời gian nào, năm nào tốt nghiệp thạc sĩ, ở đâu…?

Nhưng thôi nhằm nhò gì ba cái chuyện lẻ tẻ đó, bằng cấp đâu có nói lên giá trị con người. Bill Gates, Steven Jobs…có tốt nghiệp trường đại học nào đâu, sao vẫn làm thay đổi được cả thế giới?

Đó cũng chính là lý do mà tôi phục bà Ngân hết biết khi bà nhận xét về những người biểu tình phản đối Trung Cộng xâm chiếm đất đai, biển đảo của VN:“-“Bảo vệ hòa bình không phải hô hào cho thật to, kích động thế này thế khác là có được chủ quyền, không có đâu. Một số tổ chức, cá nhân lên tiếng hô hào thế này thế nọ nhưng những người đó, tổ chức đó làm gì cho đất nước? Chưa làm gì cả, chỉ có nói, kích động các phần tử để làm rối tình hình”

Thiệt tài và cũng thiệt tình. Đúng thế! Những người, tổ chức biểu tình phản đối Trung công chỉ giỏi hô hào thật to, kích động dân chúng thế này thế khác, nhưng chưa làm được gì cả ngoài chuyện „gây rối“ thêm tình hình.

Phát biểu của bà Ngân đúng đứt đuôi con nòng nọc, đúng hết xẩy con cào cào. Tuy nhiên, nếu nghĩ lại cho chín chắn, đám người đi biểu tình chống Trung Quốc kia có „mẹ“ gì ngoài cái miệng?

Họ không có vũ khí, không có roi điện, hơi ngạt, tầu ngầm, phi cơ chiến đấu, xe tăng…thì hỏi họ phải làm sao ngoài chuyện kêu gào cho to, đánh thức tâm lý nô lệ, não trạng ù lì, sợ hãi chiến tranh, hoang mang, hèn nhát trước kẻ thù của lãnh đạo đảng cộng sản Việt Nam cũng như sự thờ ơ của người dân trước họa mất nước?

Ngay cả quyền tọa kháng, chỉ ngồi trước cửa nhà cầm tấm bảng ghi Hoàng Sa-Trường Sa là của Việt Nam để phải đi tù 4 năm như cô gái bé nhỏ Phạm Thanh Nghiên cũng không có thì phải làm sao để biểu lộ lòng yêu nước đây hả trời?
Hỏi họ đã làm được gì cho đất nước ư? Dễ thôi! Việc kêu gào (cho to) của họ tuy chưa làm thiệt hại gì đến kinh tế, văn hóa, xã hội…của kẻ thù nhưng cũng làm cho lãnh đạo của lũ bá quyền là Tập Cận Bình cảm thấy bực tức, giận dữ, mất mặt với quốc tế, ăn không ngon, ngủ không yên.

Vì thế lũ bá quyền đã ra lệnh cho những kẻ bán nước, tay sai, đàn em phải dẹp tan sự chống đối, tranh chấp chủ quyền từ trong trứng nước khiến cho lũ này lồng lộn, điên cuồng đàn áp, bắt giữ, đánh đập những người biểu tình kể cả phụ nữ, trẻ em không thương tiếc, ân hận.

Kết quả việc lên tiếng, kêu gào, đòi hỏi chủ quyền biển đảo Hoàng – Trường Sa là của Việt Nam của họ tuy chưa đạt được thắng lợi cuối cùng, nhưng ít nhất cũng gây được những tiếng vang, đánh động được quốc tế, phơi bày được bộ mặt thật của tên láng giềng khổng lồ đầy tham vọng và cực kỳ gian ác cũng như sự hèn nhát của nhà cầm quyền VN.
Lẽ ra những người như Kim Ngân, Phú Trọng, Đại Quang, Xuân Phúc… nên thầm cám ơn họ đã rửa mặt cho mình thay vì đặt câu hỏi mách qué như bà Kim Ngân.

Một chuyện khác nữa là bà Ngân có thấy tấm gương Philippines không? Nước nhỏ, người ít, không nhiều kinh nghiệm chiến tranh nhưng lại thừa can đảm đối chọi với tên khổng lồ Trung Quốc bởi họ có lãnh đạo khôn ngoan, có bản lãnh. Bà Ngân có đọc truyện David và Goliath chưa?

Còn „cuốc hội“ của bà Ngân đã làm được gì trong cuộc tranh chấp chủ quyền biển đảo nói trên? Theo tôi, cái „cuốc hội“ mà bà Ngân đang làm chủ tịch nên từ chức hết (mẹ) nó đi, giao lại quyền hành cho người dân, đồng thời đảng CSVN nên từ bỏ sự lãnh đạo độc tôn, tự tung, tự tác như bên Miến Điện, cho bầu cử dân chủ, tự do, không đàn áp, bịt miệng những ý kiến đối lập.

Chứ cứ bốc phét, trơ trẽn mị dân là ta phải tranh đấu ôn hòa trên cả ba mặt thực địa, khuyến khích ngư dân bám biển, kiên trì tuyên truyền, đấu tranh chính trị với Trung Quốc bla bla bla…khi mà chỉ trong 2 năm, từ 2014 đến nay đã có 4.000 tầu, thuyền đánh cá của ngư dân VN bị Tầu Trung Quốc đâm chìm, hàng ngàn người thiệt mạng nhưng truyền thông, báo chí lề đảng chỉ đưa tin một cách thờ ơ, miễn cưỡng, cứ như chuyện xẩy ra ở đâu đâu, nước nào bên Phi châu chứ không phải ở Việt Nam rồi lại còn trơ mặt ra hỏi móc họng người dân: – Đã làm được gì cho đất nước? Thật đáng tởm lợm lắm.

Nhưng nói chơi vậy thôi chứ đời nào những người như bà Kim Ngân hay Trọng, Quang, Phúc và tất cả đảng viên CS khác đủ liêm sỉ, lòng tự trọng, nhân cách để từ chức, từ bỏ đảng khi còn đang chấm mút, rỉa rói được tài sản của đất nước, của người dân.

Hơn 41 năm từ ngày thống nhất được đất nước bằng bạo lực, hi sinh hơn 4 triệu thanh niên hai miền Nam-Bắc trong cuộc chiến kéo dài 21 năm, chế độ CSVN, bà Kim Ngân cùng Trọng, Quang, Phúc với lũ tư bản đỏ đã làm được rất nhiều điều, đó là tàn phá đất nước, để lại di sản cho 93 triệu dân nền kinh tế lụn bại, sắp sửa phá sản, với vùng đồng bằng sông Cửu Long rộng lớn bị hạn hán, bờ biển ô nhiễm cùng cực cùng một nền văn hóa suy đồi, một xã hội bất an về mọi mặt từ thực phẩm đến cơ sở hạ tầng…

Nếu ngày nào người dân VN chưa chịu vùng lên lật đổ chế độ CS, lôi cổ bọn bán nước, hại dân mà đứng đầu là Trọng, Quang, Ngân, Phúc xuống, đưa ra tòa án xét xử, dẹp bỏ đảng CS thì ngày đó dân tộc, đất nước VN sẽ còn mãi đắm chìm trong bóng tối mờ mịt với tương lai chắc chắn là sẽ trở thành một khu tự trị của Trung Quốc.

Trước khi xẩy ra chuyện đó một thời gian ngắn, thế nào Kim Ngân cũng như Trọng, Quang, Phúc và nhiều cán bộ, đảng viên đảng CSVN khác sẽ chạy đôn đáo hỏi nhau: -Đã làm gì cho gia đình, vợ chồng, con cái chưa? Đã có thẻ xanh chưa? Đã mua nhà, chuyển ngân, tẩu tán tài sản vơ vét bấy lâu nay sang Mỹ, Âu Châu, Malta… chưa?

1 Phản hồi cho “Cảm nghĩ về lời phát biểu của bà Nguyễn Thị Kim Ngân ngày 23.07.2016”

  1. CÁ NHÂN CON NGƯỜI VÀ CƠ CHẾ XÃ HỘI

    Trong môi trường tự do, cá nhân được hoàn toàn tự do. Trong mội trường hay cơ chế độc tài, cá nhân không có được quyền tự do nào cả. Phân tử nước trong không khí được chuyển động tự do. Phân tử nước trong nước lỏng khó chuyển động tự do. Phân tử nước trong nước đá tuyệt đối không có sự chuyển động riêng nào cả.

    Bởi vậy trong cơ chế xã hội tự do người ta có thể chê trách những hành động cá nhân. Nhưng trong xã hội độc tài, mọi sự chê trách như thế chỉ là thừa, bởi vì tập thể quyết định tất cả, cá nhân chỉ là mắc xích bị khống chế trong cơ chế. Mà trong toàn bộ cơ chế đó, cũng không cá nhân nào được tự do, bởi vì tất cả đều chuyển động theo quán tinh đã có, theo kế hoạch đã được lập trình hóa từ trước, đó thật là điều hết sức nguy hiểm cho nhân cách con người, cho nhân cách và ý nghĩa chung của toàn xã hội.

    Học thuyết Mác đầu tiên đã mê tín vào thuyết đấu tranh giai cấp, mê tín vào sứ mạng của giai cấp công nhân nên tất cả cái gì cũng nhân danh giai cấp công nhân, cũng hô hào giai cấp công nhân, thật ra đó chỉ là điều huyễn hoặc vì thực tế không phải như vậy. Đây là tính phản khoa học và tính mê tín tột cùng trong học thuyết Mác. Dùng dạ dày khống chế, nô lệ hóa trí óc và con tim, đó là tội lỗi hãi hùng của Mác. Một tính cách huyễn ảo mà nhân danh khoa học thật là sự bịa đặt tột cùng của Mác.

    Bởi thực chất xã hội con người nói chung đều không khác một cơ thể sống. Trong con người sống có ba phần quyết định chính yếu là não bộ, trái tim, và dạ dày. Não bộ là nơi chỉ huy nhận thức, não bộ không lành mạnh, mù quáng, đó là sự nguy hiểm tột cùng. Trái tim nói lên tình cảm cao đẹp, tính cách nhân văn của nhân cách. Dạ dày là nơi tiếp nhận mọi vật chất cần thiết nhằm cung cấp và duy trì năng lực sống cho tất cả con người. Sự đảo lộn mọi trật tự khách quan hữu lý của xã hội đó là tội lỗi khoa học khôn cùng của bản thân học thuyết Mác.

    Trong xã hội, não bộ chính là giai cấp hay giai tầng trí thức mọi loại, mọi ngành nghề, phương diện. Trí tim là giai tầng hay giới văn nghệ sĩ, nghệ thuật nói chung. Dạ dày là giai cấp làm kinh tế, giai cấp kinh doanh và công nhân, nông dân mọi thứ. Lãnh vực nào hoạt động theo chức năng, nhiệm vụ, mục đích của bản thân nó, không thể nhập nhòa hoặc lẫn lộn, vì mọi giá trị đều có ý nghĩa và lợi ích chung. Khi chuyển giai cấp, có nghĩa cá nhân trở thành giai cấp mới, không còn trong giai cấp cũ thế thôi.

    Nhưng mọi sự chuyển đổi giai cấp trong xã hội là do năng lực, tài năng, sự ưa thích, hoàn cảnh, sự rèn luyện, sự may mắn, không có gì ngăn cản, cũng không thể nào giả tạo. Ý nghĩa của xã hội tự do dân chủ thực chất là như thế. Không hề có định kiến trước, không hề có cơ cấu trước, tất cả là theo hoàn cảnh con người và theo hoàn cảnh xã hội, tất cả vì lợi ích con người và lợi ích xã hội. Xã hội phát triển đi lên với năng suất cao mọi mặt chính là như thế.

    Mác chỉ là người mê tín, đưa ra học thuyết giả tạo làm đảo ngược và đảo lộn lại tất cả. Đưa ra nguyên tắc giai cấp chuyên chính giả tạo và đảng chuyên chính khống chế xã hội nhằm theo những kế hoạch định sẳn, những lập trình tiền chế chỉ do Mác nghĩ ra một cách chủ quan mà chẳng phải thành quả khoa học chung khách quan của lịch sử mang lại gì cả. Toàn thể xã hội bị nô lệ hóa theo tư tưởng giả tạo của Mác, theo ý thức hệ không tưởng của Mác, theo chuyển động quán tính có sẳn mà không có lối ra.

    Điều đó trong thực tế đã cho thấy mọi kết quả ngược lại trong gần suốt cả thế kỷ nay, là điều đã khiến khối Liên Xô và cộng sản Đông Âu cũ đã hoàn toàn sụp đổ và tan ra, cho thấy Trung Quốc phải hi sinh quá nhiều mặt mà kết quả cũng không bằng ai, nếu so cả với những nước nhỏ hơn nhưng tự do khác như Nhật bản hoặc Nam Hàn. Nên không nói tới cả 100 triệu người bị chết oan trong cuộc cách mạng vô sản theo hướng của học thuyết Mác trên toàn thế giới, không nói tới cả nhiều triệu con người bị hi sinh oan uổng trong chiến tranh hay trong đấu tranh giai cấp kiểu cải cách ruộng đất ở các nước, chỉ nói tới những người đang sống mà hoàn toàn mất tự do về trí tuệ, về con tim, cũng cho thấy tính tầm ruồng và bao tội lỗi trong chính sự sai lầm của bản thân học thuyết Mác.

    Hay nói cách không ngoa, mọi người cộng sản thực chất cũng chỉ là nạn nhân của học thuyết Mác mà họ đều hoàn toàn không tự biết. Điều đó khiến xã hội lại trở thành nạn nhân của chính họ. Mọi cái trớ trêu trong cuộc đời thực tế đều không ngoài chính là như thế. Bởi đáng lý ra mọi cá nhân phải góp phần giải phóng mọi cơ chế phản động hay bất hợp lý làm khống chế con người, trái lại ở đây mọi cá nhân lại góp phần làm củng cố thêm cơ chế làm nô lệ hóa con người và xã hội. Chính như thế, cũng có thể nói Mác chẳng phải là người cách mạng gì cả, mà thực chất quả là là kẻ phản động cực kỳ chưa hề có trong chính lịch sử nhân loại.

    THƯỢNG NGÀN
    (30/7/16)

Phản hồi

Name (required)

Mail (will not be published) (required)

Website

This entry was posted in Phiếm luận, Tản mạn, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s