Cái căm thù của người cộng sản

http://www.danchimviet.info

Căm thù là “đức tánh cách mạng ” mà người cộng sản phải có, phải thắm nhuần như xương thịt của mình được kinh điển “Giáo lý của người cách mạng” dạy để làm cách mạng cộng sản cướp chánh quyền ( Le catéchisme du révolutionnaire, Serge Netchïaev) .

Người cộng sản căm thù giai cấp, căm thù xã hội chưa được cộng sản ” giải phóng ” chưa đủ, mà còn phải biết căm thù cả người chết. Căm thù nấm mồ.

Ở Viêt Nam, sau 30/04/1975, chiếm xong Miền Nam, sau khi bỏ tù tập trung tất cả nhân viên các ngành nghề của chánh phủ Sài gòn, cộng sản Hà Nội bắt đầu xử lý nghĩa địa . Họ cho đập phá ngay bức tượng Thương Tiếc trước cổng Nghĩa trang Quân đội Bìên Hòa, phong tỏa nghĩa trang không cho mọi người lui tới cúng lễ, tu bổ mộ phần thân nhân.

Tới thập niên 90, cộng sản hà nội vẫn còn tiếp tục thể hiện tánh căm thù nhằm vào hai ngôi mộ của nhà thơ lớn Bích Khê và nhà ái quốc Huỳnh Thúc Kháng với những lý do đã quá lỗi thời và vô cùng ngu ngơ, lố bịch một cách thật quá đáng thương !

Nhà thơ Bích Khê và ngôi mộ ở Thu Xà

“Đầy cỏ xanh xao mây lớp phủ
Trên mồ con quạ đứng im hơi “ (Nấm mộ, Bích Khê)

Phải chăng đây là lời tìên tri của nhà thơ về nấm mồ của chính mình ở Thu Xà, tỉnh Quảng Ngãi, nửa thế kỷ sau?
Bích Khê sanh trưởng ở làng Phước Lộc, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi năm 1916. Năm 15 tuổi, ông đã bắt đầu làm thơ Đường . Bích Khê được đề cao là nhà thơ có những vần thơ hay nhứt trong thi ca Việt nam . Phê bình Bích Khê:

” Nếu Nguyễn Bính là một miền đồng bằng thân thuộc thì Bích Khê là một đỉnh núi lạ. Có những nhà thơ làm thơ. Có những nhà thơ vừa làm thơ vừa đẩy lịch sử thơ ca duy tân thêm một bước. Có những nhà thơ đem đến một mùa lương thực .... (Chế Lan Viên, Đỗ Ngọc Thạch trích dẫn) .

Khi giới thiệu Bích Khê trên cuốn Thi nhân Việt Nam, Hoài Thanh đã viết, Bích Khê có “những câu thơ hay vào bực nhất trong thơ Việt Nam”, như :

Ô! hay buồn vương cây ngô đồng
Vàng rơi, vàng rơi thu mênh mông…

Hay:

Nàng là tuyết hay da nàng tuyết điểm ?
Nàng là hương hay nhan sắc lên hương…. »

Nhưng liền sau đó Hoài Thanh thú nhận: “Tôi chưa thể nói nhiều về Bích Khê. Tôi đã đọc không biết mấy chục lần bài Duy Tân. Tôi thấy trong đó những câu thơ thật đẹp. Nhưng tôi không dám chắc bài thơ đã nói hết cùng tôi những nỗi niềm riêng của nó. Hình như vẫn còn gì nữa…Còn các bài khác hoặc chưa xem hoặc mới đọc có đôi ba lần. Mà thơ Bích Khê, đọc đôi ba lần thì cũng như chưa đọc…”.

Và đây hai câu thơ ẩn ý nhìn về tương lai của nhà thơ . Tuy đã hơn nửa thế kỷ qua nhưng khi đoc lên, người đọc vẫn còn thấy lời thơ như mới đây . Như hảy còn nóng bổng mô tả tương lai của ông, nấm mồ của ông ở Thu Xà vào thập niên 90:

“Sau nghìn thu nữa trên trần thế,
Hồn vẫn về trong bớng nguyệt soi ” …

Báo Lao Động số ngày 20/01/1994 có đăng một bài phóng sự của nhà báo Trần Đăng về ngôi mộ của nhà thơ Bích Khê ở Thu Xà . Nhà báo đã vất vã lặn lội tới tận ngôi mộ Bích Khê để thăm viếng . Có lẽ một phần do lòng ngưởng mộ nhà thơ tài hoa mà mệnh yểu . Động cơ chánh, có tính thời sự, là để quan sát tại chỗ ngôi mộ nhà thơ bị nhà cầm quyền địa phương đã phá bỏ chưa ? . Với lý do hận thù theo nguyên lý ” Ta/Địch” .

Nhà báo Trần Đăng tới xã nơi có ngôi mộ Bích Khê, hỏi thăm Bí thư xã về ngôi mộ để đi thăm viếng, được Bí thư xã trả lời : ” Quanh chuyện Bích Khê còn nhiều vấn đề lôi thôi lắm . Năm 1991, gia đình có làm đơn xin chánh quyền địa phương bốc mộ ông về xây trong vườn nhà, nhưng chúng tôi không đồng ý ” . Lý do, viên Bí thư tiếp, với giọng của người cộng sản đạt lý : “Thứ nhứt, ông ấy bị bịnh lao phổi rồi chết, giờ đem về vườn nhà sẽ gây ô nhiểm môi trường khu dân cư . Thứ hai, ông ấy là trốt-kít” .

Ông Trần Đăng vả vờ không hiểu, hỏi lại Bí thư xã “ Kít, Kít …gì đó, sự thật là gì ? “. Viên Bí thư xã, tuổi lối 30, thật thà trả lời «hắn cũng không biết . Chỉ nghe các cụ cách mạng lão thành trên huyện, trên tỉnh nói “Trốt-kít là phản động lắm” .

Thế là bản án tử hình về tội phản động, chống cách mạng đã ban cho nhà thơ qua nấm mồ một cách chắc nịch như đinh đóng cột .

Trong quyển “Tìm hiểu phong trào yêu nước chống Pháp của nhân dân tỉnh Quảng Ngãi (1885-1645, trg 179, Ban Nghiên cứu lịch sử đảng và Sở Thông tin Văn hóa Nghĩa Bình xb, 1985), tác giả Bùi Định viết : “ Từ năm 1935, ở Quảng Nghĩa có nhóm tờ-rốt-kít ở vùng Thu Xà, Tư Nghĩa, do Lê Quang Lương (Thi sĩ Bích Khê) cầm đầu . Nhưng theo gia đình thì năm 1935, Bích Khê ở Phan thiết dạy học .

Thế mà năm 1945, nằm trên giường bịnh, Bích Khê lại bảo gia đình khiêng ông ra ngỏ để nhìn thấy đoàn người bìểu tình ủng hộ cuộc Cách mạng mùa Thu!

Trostky là kẻ thù không đội chung Trời của Staline, bị Staline cho mật vụ theo dõi ám sát năm 1940 ở Mễ- tây-cơ (Mexique) . Ở Việt Nam, hơn hai mươi năm sau, Hồ Chí Minh, học trò ngoan của Staline, ra tay sát hại những người trốt-kít nhưng là những người yêu nước tài hoa : Tạ Thu Thâu, Trần văn Thạch, Nguyễn văn Sâm, Hồ văn Ngà, … và nguyền rủa hằn học ” Đồ chó chết …” .

Vì tính giai cấp, Hồ Chí Minh đã thù và giết đồng bào yêu nước cho Staline!

Định phá mộ bia Chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng

Trong chuyến về Đà nẳng dự lễ kỷ niệm hai Cụ Phan Châu Trinh và Huỳnh Thúc Kháng, Giáo sư quốc văn Nguyễn Q. Thắng, người Quảng Nam, nghe chuyện chánh quyền địa phương dự định đập bỏ tấm bia trước mộ Cụ Huỳnh Thúc Kháng có khắc bài thơ chữ hán mà theo đó, chánh quyền hiểu là Cụ Huỳnh có ý ” thù Cụ Hồ ” .

Gs Nguyễn Q. Thắng xem lại bài thơ bằng chữ hán do một người cháu họ của cụ Huỳnh Thúc Kháng đọc lại và diển dịch cho chánh quyền địa phương nghe để can thiệp, bảo vệ ngôi mộ của cụ Huỳng cho nguyên vẹn.

Bài thơ nguyên văn như sau:

“Ngũ hành linh địa phụng tề phi,
Thúc Kháng tiên sinh chiếm nhứt chi .
Quóc tỉnh thành chung văn tứ cảnh,
Dân Thanh báo quán đạt tam kỳ .
Cừu Tần tạm tá Hồ công thủ,
Phá Lỗ trường lưu Lộ Bố thi .
Vị toái hương hoài mai ánh lãnh
Thiên thu chánh khí nhật tinh huy ” .

Dịch nghĩa:

“Đất thiêng của Ngũ Hành Sơn là nơi sản xưất ra nhiều bậc văn nhân, Tiên sinh Huỳnh Thúc Kháng riêng chiếm một cành.

Tiếng chuông hoán tỉnh nhân dân vang dội khắp bốn cõi,
Báo Tiếng Dân tiếng vang cả ba kỳ .
Tạm mượn tay ông Hồ để trả thù giặc Tần tàn ác .
Có thơ Lộ Bố phá Lỗ còn lưu lại lâu đời .
Hương mai còn tỏa nơi đỉnh núi lạnh .
Vầng chính khí ngàn năm vẫn còn rực rỡ như ánh trăng sao ” .

Chánh quyền địa phương nghe lời diển dịch của Gs Q.Thắng, không còn thấy Cụ Huỳnh Thúc Kháng có ý thù cụ Hồ nữa nên hứa sẽ không đập phá mộ bia, trái lại, sẽ cho trùng tu lại mộ phần . Nhưng đó là lời nói của người cộng sản ở ngày hôm ấy .

Người đọc bài thơ trên mộ bia thắc mắc có phải câu thơ thứ 5 “ Cừu Tần tạm tá Hồ công thủ ” bị chánh quyền ở Quảng Ngãi hiểu là ngụ ý nói Cụ Huỳnh Thúc Kháng có lòng căm thù Hồ Chí Minh chăng ?

Cụ Huỳnh Thúc Kháng là nhà nho uyên bác, đỗ Tiến sĩ năm 1904, cùng với các nhà ái quốc Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, Trần Quí Cáp lãnh đạo Phong trào Duy Tân, tranh đấu cho Việt nam độc lập . Năm 1945, Hồ Chí Minh muốn có chánh nghĩa, mời cụ tham gia chánh phủ liên hiệp với chức Bộ trưởng Nội vụ . Năm 1946, cụ Huỳnh Thúc Kháng được Hồ Chí Minh mời thay thế ông làm Quyền Chủ tịch nước trong lúc ông qua Pháp tham dự hội nghị về Việt nam với Pháp . Thế mà Cụ chỉ muốn mượn tạm tay Hồ Chí Minh để chống kẻ thù, chớ không chọn theo Hồ Chí Minh vì sự lãnh đạo của Hồ sao?

Mà cụ Huỳnh Thúc Kháng có thiệt tình không theo Hồ chí Minh, có chống chủ thuyết mác-lê hay không?
Trong tập Kỷ yếu Hội thảo Khoa học do Nhà xuất bản Đà Nẳng xuất bản năm 1993, có bài viết về cụ Huỳnh Thúc Kháng:

Chúng tôi cố gắng tìm kiếm thêm tài liệu để minh chứng rằng Huỳnh Thúc Kháng không phải là “người chống cộng” , thậm chí sau Cách mạng tháng tám (1945) vẫn “chưa từ bỏ hẳn lập trường chống cộng” , như một số người viết về cụ Huỳnh mà tiêu biểu là Lâm Quang Thự , Quảng Nam (địa lý, lịch sử, nhân vật) và nhất là một số tác giả ở vùng tạm chiếm miền Nam muốn mô tả Huỳnh Thúc Kháng như một người chống cộng triệt để (Anh Minh Ngô Thành Nhân (*), Nhà cách mạng công khai không đảng phái nào hết , Anh Minh xuất bản , Huế).

Riêng trên báo Tiếng Dân (1929,1930), cụ Huỳnh Thúc Kháng phê phán truyền đơn Cộng sản và chủ nghĩa Nga đỏ và ngỡ ngàng với Cách mạng tháng tám 1945 (Trần Viết Ngạc, Phan Châu Trinh, Huỳnh Thúc Kháng nghĩ và viết về chủ nghĩa Mác, Kỷ yếu Hội thảo Khoa học Phan Châu Trinh và Huỳnh Thúc Kháng , NXB Đà Nẳng 1993 , trang 311-313.

Và trong một loạt bài “Cứu thời chi luận” cũng trên báo Tiếng Dân, cụ trách than “ truyền đơn Cộng sản chỉ mang họa đến cho nhân dân vô tội “ (Tiếng Dân , ngày 16-11-1929) , và “chủ nghĩa Nga đỏ truyền sang nước ta trở thành nguy hiểm vì tiếng bom, tiếng súng xen lẫn tiếng than khóc . Càng kể bao nhiêu, càng đau lòng bấy nhiêu “ (Tiếng Dân , ngày 9-8-1930) .

Cộng sản thành hình, lớn mạnh, cướp được chánh quyền, cai trị dân, nhờ biết căm thù. Và đối tượng cộng sản căm thù khi nắm trọn quyền lực không ai khác hơn là nhân dân . Vì họ bìết chỉ có nhân dân mới có đủ sức mạnh thanh toán họ . Họ nỗ lực đàn áp nhân dân, làm cho nhân dân hoại liệt sức đề kháng . Nhưng có ai biết đâu một lúc nào đó, vì sức chịu đựng có hạn, nhân dân sẽ nổi lên tiêu diệt cộng sản, giành lại cho mình quyền sống trọn vẹn .
Lịch sử thường có những cái bất ngờ . Trước đây, có ai ngờ cả khối cộng sản liên-xô và đông âu đã sụp đổ như chưa bao giờ có cộng sản!

© Nguyễn thị Cỏ May

© Đàn Chim Việt

—————————————————–

Ghi chú:

(*) Anh Minh, theo lời kkể của Lê văn Hảo ở Parìs, Giáo sư ở Đại học Huế, chạy theo VC năm 68, thì Anh Minh Ngô Thành Nhân bị VC bắt cầm tù trên vùng núi Huế , sau Tết Mậu Thân 1968 , và bị bắn chết trên đường vượt ngục!

 

 

3 Phản hồi cho “Cái căm thù của người cộng sản”

  1. Lại Mạnh Cường says:

    Xin cám ơn những thông tin quí giá của tác giả cùng những bình luận rất sâu sắc.

  2. SỰ NGÂY THƠ CỦA CÁC MÁC

    Đây là nói về sự ngây thơ trong nhận thức. Tuy nhiên chính sự nông cạn, hời hợt trong nhận thức lại dẫn đến bao điều hệ lụy khác trong thực tế cuộc sống xã hội. Sự nông cạn trong nhận thức của Mác có thể thấy được cả mặt triết học, mặt khoa học, mặt chính trị, mặt xã hội, kể cả về mặt lịch sử. Nhưng những thế hệ người Việt trước đây phần lớn đều không đủ sự nhận thức để thấy ra các sự ngây thơ của Mác, mà dù có người nhận thức được cũng không thể nói ra, khiến đem lại mọi hậu quả chung, chính sự độc tài trong chủ thuyết Mác nó nguy hại là thế.

    Trước hết mặt triết học là mặt chủ nghĩa duy vật. Mác chỉ nhìn đơn giản tồn tại vũ trụ là vật chất nên quy tất cả là vật chất, điều đó là phi lô-gích, vì thế giới ngoài yếu tố vật chất ra còn có yếu tố ý thức, nhận thức của con người. Duy vật như quan điểm riêng tư không nói làm gì, nhưng khi nó trở thành nguyên lý chung của xã hội thì làm tha hóa và xuống cấp tất cả, cả yếu tố văn hóa cũng không được nhìn nhận nghiêm túc, đó là tội lỗi đầu tiên của Mác.

    Mặt khoa học, biện chứng luận của Hegel là biện chứng luận duy tâm. Mác mạo nhận cái duy tâm đó làm thành ra kiểu quy luật biện chứng duy vật của mình, lại còn suy ra thành biện chứng lịch sử, đó chỉ là chuyện râu ông nọ cằm bà kia, hoàn toàn ngụy biện và phản khoa học, phi khoa học khách quan, đó là sai lỗi thứ hai của Mác. Bởi vậy động lực phát triển lịch sử là yếu tố khoa học kỹ thuật, Mác lại phiên diễn ra đấu tranh giai cấp, gây biết bao hệ lụy phi lý, đó là tội lỗi thứ hai của Mác.

    Mặt chính trị, xã hội phát triển mọi mặt và hạnh phúc đó là nhờ nền dân chủ tự do, mọi giai cấp, giai tầng xã hội đều cùng tham dự, đằng này Mác hô lên chuyên chính vô sản, thần thánh hóa, mê tín hóa giai cấp vô sản theo cách chủ quan, trong khi giai cấp vô sản thực chất là giai cấp chịu nhiều thua thiệt và hạn chế nhiều mặt ở xã hội thời Mác. Chẳng qua do Mác tin nhảm và vận dụng sai trái ý niệm biện chứng của Hegel, khiến làm bế tắt mọi phát triển tự do và khách quan của xã hội, làm xã hội phải khựng lại một cách giả tạo về nhiều mặt, đó là chưa nói ý niệm độc tài giai cấp rất có thể bị lợi dụng và lạm dụng nhiều mặt, đó là tội lỗi thứ ba của Mác.

    Mặt xã hội, xã hội dân sự phát triển là nhờ kinh tế phát triển, cũng như ngược lại, Yếu tố quyết định cả hai chiều ở đây là do hàm lượng khoa học kỹ thuật và văn hóa. Mác dùng yếu tố chính trị tức xã hội quyền lực khống chế, thay thế toàn thể những cái tự nhiên, khách quan đó, bằng một loại xã hội toàn trị giả tạo nhất loạt, gây biết bao sự ngưng trệ và thụt lùi nhiều mặt cho xã hội, đó là tội lỗi thứ tư của Mác.

    Mặt lịch sử, con người và xã hội dù phát triển đến đâu cũng không loại bỏ được hết chính yếu tố bản năng tự nhiên, tức là cái xấu cơ bản vẫn tồn tại trong nó. Vì thế chỉ có chế độ xã hội tự do dân chủ, kinh tế tự do có kiểm soát mới ngăn chận được mọi tệ nạn và tệ trạng trong xã hội. Đăng này Mác muốn dùng dạng nhà nước chuyên chính để xây dựng xã hội cộng sản không giai cấp trong tương lai, đó chỉ là ảo tưởng và không tưởng, nhưng nguyên tắc đấu tranh giai cấp, nguyên tắc chuyên chế mà Mác mê muội nghĩ ra, thực chất làm khống chế con người và khống chế xã hội mọi mặt, làm kéo con người và xã hội đi xuống về mọi mặt, đó chính là tội lỗi thứ năm của Mác.

    Chỉ mấy điều đơn giản vậy thôi cũng cho thấy cái tai hại trong thực tế từ trước tới sau của chủ thuyết Mác như thế nào rồi. Nhưng sự ngây thơ của Mác lại tạo nên sự ngây thơ của bao người khác. Sự ngây thơ của những người cộng sản xưa nay chỉ là do sự ngây thơ của Mác mà ra. Bởi vậy họ luôn luôn là nạn nhân của Mác mà họ không tự biết. Nhưng chính sự không tự biết đó lại luôn gây sự thiệt hại chung cho mọi người và xã hội. Nhưng truy nguyên cho cùng, lỗi nguyên ủy là lỗi của Mác mà không phải lỗi của họ. Vì nếu không có chủ thuyết Mác mọi diễn tiến của lịch sử cũng phải khác, vì mọi dòng nước không chảy theo cách này cũng chảy theo cách khác, lịch sử là lịch sử trí tuệ của con người, không lý do gì mà nó tự bế tắt cả. Sự bế tắt giả tạo từng một thời là do chính học thuyết chủ nghĩa Mác mà không phải gì khác.

    ĐỈNH NGÀN
    (14/8/16)

  3. Dân đánh cá. says:

    Nghe đây VC:
    1. Phải căm thù thằng Tàu vì chúng là kẻ thù ngàn xưa của dân tộc ta, chúng chiếm đất chiếm biển của ta, chúng tràn qua biên giới của ta 1979-1980, giết, hiếp dân ta còn tàn ác hơn quân lê dương năm nào. Sao chúng bay ôm hôn thắm thiết quân giặc?
    2. Sao chúng bay không căm thù đế quốc Mỹ? Chúng bay con cho con cháu chúng bay qua nước nó, chúng bay cất dấu của cải vơ vét trong nước đem qua nước nó?
    3. Yêu nước thương nòi là yêu dân đói khổ không biết sống thế nào với bờ biển cộng rong con cá không còn nữa? Yêu nước thương nòi sao đàn áp, đánh đập dân chúng đứng lên đòi đuổi quân thù ra khỏi bờ coĩ?
    Cụ Huỳnh là ai? Các cụ Phan là ai? Chúng bay mau quên quá vậy? Nhưng bóc Hồ, bóc Mao thì đời đời sống mãi trong lòng chúng bây?
    Dân căm thù chúng bây muôn đời.

Phản hồi

Name (required)

Mail (will not be published) (required)

Website

This entry was posted in Bình luận, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s