3 bài thơ của ba người lính trận

Image may contain: cloud, sky, one or more people, outdoor and nature

CUỐI CÙNG…! – thơ Lê Phi Ô
gởi Út Khiết

Tháng tư giặc xua quân đánh chiếm
Đốt ruộng vườn nhà cửa xác xơ
Trung đoàn giặc tràn qua thôn Chín
Xác mẹ già xen lẫn trẻ thơ.

Tao dắt tiểu-đoàn qua Suối Chết
Đuổi giặc chạy dài tận sân bay
Địch đón tao một trung-đoàn Pháo
Xé tiểu-đoàn rách nát làm hai.

Trước mặt tao trung-đoàn Quyết Thắng
Sau lưng tao trung-đoàn Sông Mao
Xác bạn, xác thù thây chất đống
Thịt da người tan tác binh đao.

Dắt tàn quân băng rừng vượt chốt
Nghe ông Minh ra lịnh đầu hàng
Giữa núi đồi tao ôm mặt khóc
Non nước mình ai quấn khăn tang !

******
Khi nào mầy về thăm Võ-Đắt
Hãy thắp dùm tao một nén nhang
Mầy muốn cắm nơi nào cũng được
Nơi nào cũng phủ một màu tang !

Lê Phi Ô
_________________

ĐI VÀO ĐẤT CHẾT !
Út Khiết

Tháng tư đọc bài thơ rực lửa
Thấy như người đang dẫn quân đi
Võ-Đắt, Tánh-Linh nợ nần chi
Mà người mãi thương hoài áo trận.

Bốn mươi mốt năm – một đời hận
Nước mất nhà tan – thân tha hương
Nhục xưa đuổi mãi đến cùng đường
Sa trường đâu nữa mà lên ngựa !

Gởi Bình-Tuy những ngày oanh liệt
Từng hiên ngang đi trấn sơn hà
Ba mươi ngày lóc thịt phơi da
Một đời lính chưa lần thua trận.

Gởi người nhớ một thời lận đận
Sát vai nhau ngày tháng tù đày
Chia nhau từng hạt muối, lát khoai
Nhắc nhau – hẹn ngày mai rửa hận.

Gởi người cái đau thằng chết trận
Trên đất thù còn khóc tháng tư
Mồ mả tan hoang – lụn từ từ
Vẫn đợi bạn bè chinh chiến cũ.

Gởi người – mưa tháng tư đang tới
Rót xuống giang san – mất lâu rồi
Trên phận người cỏ dạt bèo trôi
Thoi thóp nhìn tháng tư chìm nổi

A20 Nguyễn thanh Khiết khi đọc
“Cuối cùng” của A20 Lê Phi Ô
__________________

BAO KẺ TỰ QUÊN MÌNH
(tặng Út Khiết & Lê Phi Ô) – Trạch Gầm

Mầy bảo tao thôi thì đừng có nhắc
Chuyện cũ ngày xưa nhắc mãi đau đầu
Thằng lính nào không một thời gánh vác
Thế tháng tư buồn mầy bỏ đi đâu.

Ngồi uống cà-phê với thằng Võ-Đắt
Tháng tư chạy dài bỏ xác anh em
Chiến trường khô không còn giọt nước mắt
Thương tiếc bạn bè chẳng lẽ ngồi im.

Lịnh với lạc chửi thề dăm ba tiếng
Ai có buồn cứ ráng chịu mà nghe
Súng là vợ, đạn là con còn liệng
May đời còn…mấy gò mối gốc tre.

Mầy cũng trăm quân chia gan xẻ mật
Không lẽ tao mang ruột bỏ ngoài da
Mầy biết đó cỏ cây còn biết nhớ
Trắng tay đời chỉ còn nỗi thiết tha.

Ngồi uống cà-phê với thằng Mũ Đỏ
Mẹ, thiên thần trăm trận thắng như chơi
Trăm trận thắng, trận nào không máu đổ
Một trận thua…thua sạch cả cuộc đời.

*****
Chẳng đổ thừa ai, đổ thừa thân phận
Đời tha phương bao kẻ tự quên mình !

Trạch Gầm

Advertisements
This entry was posted in Tản mạn, Thơ văn đấu tranh, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s