Ông Đồ và ông Hồ

Ông Đồ

Vũ Đình Liên (? – 20/01/1996)

Mỗi năm hoa đào nở

Lại thấy ông đồ già

Bầy mực tàu giấy đỏ

Bên phố đông người qua.

 

Bao nhiêu người thuê viết

Tấm tắc ngợi khen tài

“Hoa tay thảo những nét

Như phượng múa rồng bay.”

 

Nhưng mỗi năm mổi vắng

Người thuê viết nay đâu?

Giấy đỏ buồn không thắm

Mực đọng trong nghiên sầu.

 

Ông đồ vẫn ngối đấy

Qua đường không ai hay

Lá vàng rơi trên giấy

Ngoài trời mưa bụi bay.

 

Năm nay đào lại nở

Không thấy ông đồ xưa

Những người muôn năm 

Hồn ở đâu bây giờ?

 

Ông Hồ

N Nguyen (Mổi Độ Xuân Về)

Mỗi năm hoa đào nở

Lại hận ông Hồ già

Đem Mác-Lê cờ đỏ

Hại nước bao năm qua.

 

Bút mực nào đủ viết

Sự tàn ác độc tài

Gian manh là đặc nét (1)

Dân sợ chạy xa bay. (2)

 

Cải cách – đồng hoang vắng (3)

Trăm hoa – nở nơi đâu? (4)

Ruộng ngập máu đỏ thắm

Hoa tàn trong ngục sầu.

 

Lăng Hồ vẫn còn đấy

Nhưng chẳng có ai hay

Lịch sử sang trang giấy

Cộng sản rồi sẽ bay.

 

Năm nay đào lại nở

Không còn bóng Hồ xưa

Những người xưa chốn 

Đang ở đâu bây giờ?

 

Chú thích:
 
(1) Đặc nét = Nét đặc thù của CS
(2) Dân sơ chạy xa bay = Di cư 1954, di tản 30/04/1975 và vượt biên sau 30/04/1975
(3) Cải cách = Cái cách ruộng đất
(4) Trăm hoa = Trăm hoa đua nở

 

 
Chúc Tết

Tú Xương/Trần Kế Xương

(1870 – 1907)

Lẳng lặng mà nghe nó chúc nhau:

Chúc nhau trăm tuổi bạc đầu râu

Phen này ông quyết đi buôn cối

Thiên hạ bao nhiêu đứa giã trầu.

 

Lẳng lặng mà nghe nó chúc giàu:

Trăm, nghìn, vạn mớ để vào đâu?

Phen này, ắt hẳn gà ăn bạc

Đồng rụng, đồng rơi, lọ phải cầu.

 

Lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:

Đứa thì mua tước; đứa mua quan.

Phen này ông quyết đi buôn lọng

Vừa bán vừa la cũng đắt hàng.

 

Lẳng lặng mà nghe nó chúc con:

Sinh năm đẻ bảy được vuông tròn.

Phố phường chật hẹp, người đông đúc

Bồng bế nhau lên nó ở non.

 

Bắt chước ai ta chúc mấy lời

Chúc cho khắp hết ở trong đời

Vua, quan, sĩ, thứ, người muôn nước

Sao được cho ra cái giống người.

 

 

Đôi Lời

N Nguyễn

(1900 hồi đó – Vẫn còn sống nhăn)

 Đứng lặng mà nghe chúng kháo nhau

Ngày xưa cách mạng đi dép râu

Một vắt cơm khô, đội mũ cối

Cướp của, đập dân dập bã trầu.

 

Bây giờ đảng cướp đã quá giàu

Đô la bạc tỉ dấu vào đâu?

Chuyển tiền ngoại quốc gởi kho bạc

Con đi du học lập đầu cầu.

 

Bây giờ thì chúng học làm sang

Đứa được tiến chức, đứa thăng quan,

Quyền cao, địa vị nhờ có lọng

Xây nhà tậu xế thật đắt hàng.

 

Bây giờ thì chúng lại bảo con

Tham ô, hối lộ ăn no tròn

Hảy noi gương bố như khuông đúc

Mặc mẹ dân nghèo, kệ nước non.

 

Bây giờ ta xin có đôi lời

Đứng lên tranh đấu cho cuộc đời

Dân Việt năm châu và trong nước

Đòi lại Tự Do, quyền (*) làm người.

 

 

 

Ghi chú: (*) Chữ “quyền” ở đây thì đúng nghĩa nhưng lại đọc nghe không xuôi. Vậy muốn nghe xuôi tai xin qúy vị hảy tạm thời thay vào bằng chữ “quyết” cũng được.


 

 

Advertisements
This entry was posted in Tản mạn, Thơ văn đấu tranh, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s