Thời Sự Hàng Tuần 30-9-2017

Đỗ Văn Phúc biên tập và bình luận
 
Phim The Vietnam War, bổn cũ soạn lại.
 
Thế là đã qua hai tuần, bộ phim The Vietnam War dài 10 tập đã trình chiếu trên đài PBS và các đài phụ của PBS tại các địa phương. Bộ phim mới về chiến tranh Việt Nam, so với các bộ phim về Việt Nam đã được chiếu từ lâu nay, thì bộ phim này mà ông Ken Burns và bà Lynn Novick khoe rằng họ đã bỏ ra 8 năm để thực hiện, thì cũng chẳng có gi mới lạ, ngoại trừ thêm những tài liệu mới của Hoa Kỳ và có vài đoạn phỏng vấn những người Việt Nam, mà đa số là cựu cán binh Việt Cộng.
Nói theo cách của người Mỹ là “same old, same old”

 
Điều này chẳng có gì đáng ngạc nhiên, vì ông Ken Burns, trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, là một thành viên đắc lực của phong trào phản chiến. Ông là một người theo phái tả, liberal và triệt để ủng hộ Đảng Dân Chủ. Ông đóng góp hậu hỉ cho Đảng Dân Chủ trong các cuộc bầu cử. Năm 2008, Đại Hội Đảng Dân Chủ đã chọn Ken Burns để làm cuốn phim giới thiệu cho bài thuyết trình của Thượng Nghị Sĩ Edward Kennedy tại đại hội; trong đó Burns so sánh Kennedy với nhân vật thần thoại anh hùng Ulysses. Vào năm 2007, để yểm trợ cho Barack Obama ra tranh cử Tổng Thống, Burns đã so sánh Obama với vị Tổng Thống tài ba Abraham Lincoln.
 
Theo nhiều người hiểu biết, thì bộ phim mới này có nhiều chi tiết hơn những bộ phim trước đây. Bộ phim mới nhắm vào việc đặt một câu hỏi lớn là cuộc chiến có cần thiết xảy ra hay không? Burns đã coi chiến tranh Việt Nam là một sai lầm của các chính quyền Mỹ, và trong phim ông đã đưa ra các tài liệu để chứng minh điều mà ông cho rằng năm đời các hành pháp Mỹ đã dối gạt quần chúng.
 
Bộ phim được chuẩn bị trong 5, 6 năm, và mất từ 2 đến 3 năm để thực hiện. Nó được giới thiệu như là những khám phá mới về chiến tranh Việt Nam với những sự kiện mà đã xâu xé đất nước Hoa Kỳ và đưa đến cái nhìn bi quan về các chính phủ Mỹ kéo dài cho đến ngày hôm nay. Lynn Novick, người cộng sự với Ken Burns cho rằng khởi đi từ sự tự tin khi bắt đầu chiến cuộc, Hoa Kỳ đã thất bại sau khi đổ máu của 58 ngàn chiến sĩ tại chiến trường Việt Nam mà hiện nay vẫn còn nhiều câu hỏi chưa giải đáp đủ.
Trong bộ phim mới, Ken và Lynn đã phỏng vấn những người của hai phe, trong đó có các cựu chiến binh cũng như thường dân VNCH và Bắc Việt. Phim cũng đưa ra ánh sáng những văn kiện chứng minh sự phản bội của hành pháp Nixon đối với đồng minh VNCH. Theo họ, đã không có sự thành thật của các chính khách Mỹ khi tiến hành chiến tranh.
 
Sau đây là sơ lược nội dung từng tập:
 
Tập 1 có tựa đề là ‘Déjà Vu’ nghĩa là những điều đã thấy, đã biết. Nội dung là sự bắt đầu cuộc chiến sau khi Cộng Sản chiến thắng quân Pháp năm 1954.
 Tập 2 ‘Riding the Tiger” (cưỡi trên lung cọp) nói về sự tham chiến tích cực của Hoa Kỳ vào thời cố Tổng Thống Kennedy cùng những xáo trộn của miền Nam với phong trào đấu tranh của Phật Giáo.
Tập 3 ‘The River Styx’ (giòng sông Styx, theo thần thoại Hy Lạp, là con sông ngăn cách giữa trần gian và địa ngục). Bắc Việt lợi dụng tình hình hỗn loạn ở miiền Nam, ồ ạt đưa quân chính quy qua đường mòn HCM. Hoa Kỳ leo thang chiến tranh, tăng quân chiến đấu và ném bom miền Bắc.
Tập 4 ‘Resolve’ (Quyết tâm). Dù bị không tập, Hà Nội vẫn chuyển quân vào Nam trong lúc VNCH tăng nỗ lực bình định nông thôn. Sự ra đời và phát triển của phong trào hoà bình. Chiến binh Mỹ thấy rằng chiến tranh là phi lý.
Tập 5 ‘This Is What We Do’ (Dây là những gì chúng ta làm). Nói về sự thiệt hại nhân mạng gia tăng của cả hai phía. Hà Nội chuẩn bị ‘Tổng khởi nghĩa, Tổng tấn công’ trong khi Tổng Thống Johnson cam đoan rằng chiến thắng đã cận kề.
Tập 6 ‘Thing Fall Apart’ (Tan tác). Biến cố Tết Mậu Thân được truyền thông Mỹ đưa ra với sự tàn khốc làm cho dư luận Mỹ nghi ngờ về một ánh sáng cuối đuờng hầm. Johnson bỏ ý định ra tái tranh cử Tổng Thống. Mỹ rơi vào tình trạng bất an.
Tập 7 ‘The Veneer of Civilization’ (lớp keo gắn bó của văn minh). Nội tình Hoa Kỳ rắm rối. Đại hội Đảng Dân Chủ náo loạn. Nixon thắng cử trong gang tấc. Chiến trường Việt Nam khốc liệt.
Tập 8 ‘The History of the World’ (Lịch sử Thế giới). Hoa Kỳ bắt đầu rút quân khỏi Việt Nam. Biến cố thảm sát Mỹ Lai làm dư luận thêm chống đối. Việc đồng minh đánh vào Kampuchea gây ra sự phản đối tại Mỹ.         
Tập 9 ‘A Disrespectful Loyalty’ (Lòng trung thành bị coi rẻ). Quân lực VNCH thất bại ở Hạ Lào. Nixon tìm giải pháp hoà bình với Bắc Việt để Hà Nội thả tù binh Mỹ trong khi nước Mỹ bị phân hoá trầm trọng.
Tập 10 ‘The Weight of Memory’ (Ký ức trĩu nặng). Nixon tù chức vì vụ Watergate trong khi chiến cuộc ở Việt Nam đẫm máu hơn đưa đến sự mát miền Nam vào tay Cộng Sản. Những nỗ lực hàn gắn trong hơn 40 năm qua.
 
Nhận xét:
 
1.- Burn xem Chiến Tranh Việt Nam là nội chiến: Xuyên qua hết 10 tập, Ken Burns mượn lời của nhiều người để gán cho cuộc chiến VN là nội chiến dù rằng ông đã đưa vào vài chi tiết về sự can thiệp của khối Cộng Sản mà đại biểu là Liên Bang Sô Viết và Trung Cộng. Sự thật Burns biết là việc ra đời của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam là do Đảng Cộng Sản đạo diễn trong kỳ Đại Hội lần thứ Ba tại Hà nội ngày 20 tháng 12, 1960, nhưng chỉ được Ken Burn nói qua loa. Ken Burns nói rằng Hà Nội không chủ trương dùng quân sự để xâm chiếm miền Nam vì theo ông, họ còn phải lo tái thiết miền Bắc sau bao năm chiến tranh với Pháp. Ông đổ thừa cho chính phủ miền Nam đàn áp đẩm máu những ngươi Việt Cộng mà ông cũng dư biết là do Cộng Sản để lại ở miền Nam. Ông làm như những tên nằm vùng này ở lại miền Nam để trở thành những người dân hiền lành vô tội! Không biết lấy tài liệu ở đâu, mà ông cho rằng chính quyền miền Nam giết hàng ngàn người “vô tội” này để đến nỗi họ phải đứng lên lập ra Mặt Trận Giải Phóng?
Lập luận của Ken Burns cho rằng chiến tranh VN là nội chiến; vì thế sự can thiệp của Hoa Kỳ là sai trái. Trong phim ông chỉ qua loa nói đến chiến Ttranh Cao Ly, mà không đặt vấn đề Việt Nam vào trong một bối cảnh rộng lớn của những âm mưu xích hoá của Cộng Sản như đã diễn ra tại Philippines, Kampuchea, Laos, Mã Lai, Nam Dương và tại nhiều nước Âu Châu khác. Thuyết Domino mà Hoa Kỳ đưa ra nhằm ngăn chặn sự bành trướng của Cộng Sản, ngày nay ai cũng cho là phi lý; nhưng quả thật ngày đó, chính là nỗi lo sợ khi màu đỏ cứ lan dần trên bản đồ thế giới.
2.- Burns ca tụng Hồ Chí Minh và những người Cộng Sản là yêu nước, đấu tranh cho độc lập. Ông đưa hình ảnh Hồ Chí Minh từ khi viết tâm thư cho Tổng Thống Hoa Kỳ Wilson để bày tỏ ước mong được giúp đỡ để đánh Pháp giành độc lập, đến việc Hồ đi Pháp tham gia đảng Cộng Sản Pháp rồi được đưa qua Nga học làm cách mạng. Burns đổ lỗi cho Mỹ đã chọn Pháp là đồng minh nên xô đẩy Hồ vào thế chống Mỹ! Trong mấy tập đầu, Burns không tiếc công đưa lên hình ảnh của Hồ giản dị, thân cận với dân nghèo; và tai ác thay, ông ta đưa ra hình ảnh Tổng Thống Ngô Đình Diệm quan liêu như để so sánh. Ông ta lấy tấm ảnh Tổng Thống Diệm ngồi trên chiếc thuyền nhỏ có mấy người cận vệ đẩy trên con kênh, mà quên đi tấm ảnh ông Diệm nằm ngủ trưa cong queo trên chiếc sàn tre đơn giản! Bất cứ lúc nào, thì Burns cũng nói rằng các lãnh tụ miền Nam toàn là những kẻ tham quyền và tham tiền. Ken Burns đã cố tình bỏ qua việc giết người dã man của Hồ trong suốt thời gian trước và sau khi nắm quyền. Những cựu đảng viên Cộng Sản cao cấp sau này đã viết nhiều sách để phanh phui cách sống che đậy của Hồ không phải như những hình ảnh mà guồng máy tuyên truyền Bắc Việt đưa ra.
3.- Burns tìm phỏng vấn những cựu binh sĩ Cộng Sản để họ ca tụng tinh thần chiến đấu của họ và nói xấu về quân dân miền Nam. Thử hỏi những người này đang sống trong chế độ Cộng Sản, liệu có dám nói sự thật mà họ từng kinh nghiệm hay không? Trong khi đó, về phía các nhân vật miền Nam, có hai vị Tướng là Lâm Quang Thi và Phạm Duy Tất, thì chỉ nói qua về các vấn đề liên quan đến quân sự. Cựu Trung Tá Trần Ngọc Huế thì chỉ được đưa ra trong vài gây khi nói đến sự dã man của Cộng Sản và cũng thoáng qua khi nói về trận Hạ Lào. Cựu Dân Biểu Trần Ngọc Châu, cựu Đại sứ Bùi Diễm và ông Phan Quang Tuệ lại vạch áo cho người xem lưng khi họ chỉ nói những điều tiêu cực của chính phủ miền Nam. Dĩ nhiên, một chế độ mới thành lập từ nền tảng cổ xưa của chế độ quân chủ, thuộc địa; chắc chắn phải có nhiều sai sót. Chúng ta không phủ nhận những điều này. Nhưng các vị này đã thiếu cân nhắc khi tham dự vào cuốn phim do một người phản chiến chủ trương. Chúng tôi đoán rằng các vị trên có thể cũng có những lời tốt đẹp cho miền Nam, nhưng Burns đã cắt đi cho phù hợp với cách nhìn của ông ta. Và những điều xấu về miền Nam sẽ được Burns khai thác triệt để cho lập luận của anh ta là chế độ Miền Nam tham nhũng, yếu kém, phi nhân, tàn tệ, không đáng được giúp đỡ.
4.- Mở đầu bộ phim, Burn đưa ra một người lính Mỹ John Musgrave nói khiếp sợ người VN mà đã dẫn đến sự thù ghét. Điều này như để minh họa cho những hình ảnh lính Mỹ giết hay tra tấn người dân VN vô tội vạ.
Burn nhiều lần đưa ra hình ảnh của Tướng Loan giết tên Việt Cộng Lém và những hình ảnh quân VNCH tra tấn hay bắn người vô tội. Nhưng khi nói đến thảm sát Mậu Thân thì lại để cho mấy tên cán binh Việt Cộng nói dối là có 6000 người chết trong đống đổ nát hoặc có một tên có nói rằng chỉ giết những người có nợ máu, và lọt vào đó có vài người dân thường bị chết oan! Những hình ảnh Dakson mà Việt Cộng đốt làng, thiêu sống hơn 300 người già trẻ lớn bé không thiếu gì trên net; hình ảnh các em học sinh bị Việt Cộng pháo kích chết ở Cai Lậy, hình ảnh hàng vạn dân chạy nạn và bị Việt Cộng thảm sát trên Đại Lộ Kinh Hoàng, Quốc Lộ 7 ở đâu mà không thấy Burns đưa ra?
5.- Trong mỗi tập, hầu như đều có hình ảnh dân phản chiến Mỹ biểu tình chống chính sách các Tổng Thống Mỹ về chiến tranh VN; không thấy Burn nói đến những tên trùm gián điệp Nga sô đứng sau lưng các phong trào đó.
5.- Trong tập 8, khi nói về Hiệp Định Paris; Burns cho rằng cả hai phe đều cố tình vi phạm. Burns quên rằng lãnh thổ miền Nam là của VNCH mà quân Cộng Sản phải rút về Bắc cũng như quân đội Mỹ đã rút hết khỏi miền Nam. Burns cũng biết Hà Nội không rút quân mà còn lợi dụng thời cơ cho xe tăng, pháo binh ồ ạt vào Nam công khai như đi trên xa lộ. Còn quân miền Nam chỉ chống đỡ, thì sao lại coi là vi phạm?
Từ khi bị cắt hết viện trợ, quân đội miền Nam theo lời Tướng Lâm Quang Thi, chỉ được cấp phát và ấn định mỗi tháng bắn 85 viên đạn, ném 1 qua lựu đạn; pháo binh chỉ được bắn 4 quả đạn mỗi tháng. Vậy thì đánh với đấm kiểu gì trước một đạo quân Việt Cộng với hàng trăm ngàn tấn vũ khí đạn dược do Trung Cộng cung cấp? Burns cho biết Hà Nội đưa vào đến 18 sư đoàn quân và hang trăm xe tăng để mở chiến dịch vào năm 1972 cơ mà!
Burns và Novick không hề đặt vấn đề “vì sao” gần một triệu dân vì quá sợ Cộng Sản mà di cư vào Nam (trong phim, Burns nhấn mạnh rằng những người này là dân Công Giáo); và hàng triệu người khác ra đi sau 1975.
 
Phản ứng
 
Phía người Việt
          Phía Việt Cộng còn im lặng chưa thấy lên tiếng. Có lẽ họ còn muốn tạo sự tò mò trong dân chúng, hoặc cũng có khi họ bị dị ứng bởi vài điều trong phim mà theo họ bất lợi cho sự tuyên truyền. Như vai trò của Hồ Chí Minh bị lu mờ trước một Lê Duẩn Đệ Nhất Bí Thư. Trong và sau chiến tranh, Cộng Sản che đậy rất kỹ số thương vong, nay trong phim đưa ra con số 1 triệu lính Bắc Việt chết; hoặc hình ảnh những hố có hàng trăm xác lính Bắc Việt bị giết cũng làm họ khó chịu.
          Phía người Việt hải ngoại trước khi phim được chiếu, đài PBS các địa phương có mời người Việt tị nạn lên tiếng. Nhiều vị đã nói đúng vào đề tài, nói ra sự thật về chiến tranh VN như Tiến Sĩ Nguyễn Ngọc Sẳng với một bài dài rất thuyết phục. Nhưng cũng có vài vị đã không biết lợi dụng những phút ngắn ngủi để nói mà vòng vo, bâng quơ những điều về bản thân hơn là đi vào trọng tâm vấn đề.
 
Phản ứng của vài cựu chiến binh Hoa Kỳ:
Stuart Herrington, Sĩ Quan Quân Báo của Mỹ trong tập cuối, cho rằng có những sai lầm lớn nhưng việc hơn hai triệu rưỡi chiến binh Mỹ tham chiến ở VN là điều đáng làm. Theo ông, đôi khi kết quả không như ý mình. Người tốt  không phải lúc nào cũng thắng. Nhưng thua cuộc chiến không phải phe ta không có chính nghĩa.
Ông Joseph Patrick Meissner, Viet Nam Veteran, tác giả cuốn sách “The Green Berets and Their Victories” ngày 18 tháng 9 sau khi mới xem tập 1, có nêu ra các điểm sau:
Cuốn phim có quá nhiều sai lầm, trình bày lệch lạc và đầy thiêm kiến.
Sự sắp xếp xen kẽ hình ảnh chiến tranh với Pháp rồi Mỹ dã qua đi trên dưới nửa thế kỷ, làm cho khán giả có thể hiểu sai lạc, rối trí. Lẽ ra, Ken Burns va Lynn Novick nên có những sơ đồ hay lời giải thích rõ để phân biệt hai sự việc này thay vì theo lời ông ta: “trộn hết cả súp, xà lách, thịt, thức tráng miệng… vào chung một cái tô…”
  Ông nhắc rằng Cộng Sản rất ma đầu. Đối với dân Mỹ hiện nay thì Cộng Sản chỉ còn là quá khứ và không ai quan tâm nữa. Ông phê bình rằng Burns đã đơn giản hoá vấn đề giữa Cộng Sản và Phương Tây như là một cuộc tranh giành chính trị quyền lực. Burn làm như việc Tây Phương đánh giá Cộng Sản là ma đầu là do sự hiểu lầm.
Ông Meissner đưa ra những con số cụ thể về những tội các của Cộng Sản Nga đã giết như 6 triệu người Ukrainian; giết hết các quân nhân Ba Lan từng chiến đấu chung với họ chống Đức Quốc Xã, (vụ giết 15 ngàn sĩ quan Ba Lan trong rừng Katyn); vụ đày hàng triệu người nghi ngờ chống đối chết bỏ thây ở vùng tuyết lạnh Siberia. Những vụ đàn áp, giết hàng trăm ngàn người ở các nước Đông Âu. Ông cũng nêu đến con số hàng chục ngàn người bị đấu tố chết ở Việt Nam trong chiến dịch Cải Cách Ruộng Đất. Đó là ông còn quên hàng chục triệu chết ở Hoa Lục trong cải cách ruộng đất và vụ trăm hoa đua nở.
 
Tổng Thống Trum phê bình những kẻ phủ nhận Quốc Kỳ
 
Bắt đầu từ Colin Kaepernick, rồi 2 người, rồi đến hôm nay hơn 200 người (trong số hàng ngàn) cầu thủ football của Hiệp Hội Football Hoa Kỳ đã từ chối đứng nghiêm để chào lá quốc kỳ Hoa Kỳ vào lúc trước khi khai diễn các trận đấu. Có người kín đáo hơn, né tránh vào phòng thay áo quần.
Để ý thật kỹ, thì thấy hầu hết là các cầu thủ da đen. Họ nêu lý do chống sự kỳ thị màu da.
Không rõ trình độ của họ ở mức nào, nhưng họ đã lầm lẫn chế độ và tổ quốc. Quốc Kỳ tượng trưng cho một nước. Chế độ thì có khi này khi kia, Tổng Thống có khi Dân Chủ có khi Cộng Hoà. Nhưng quốc gia chỉ là một, trừ phi có cuộc cách mạng triệt để thay thế tận nguồn gốc như kiểu cách mạng Cộng Sản. Nếu bất mãn chế độ thì đã có những quyền biểu tình, phát biểu hay bầu cử. Còn lá cờ là biểu tượng thiêng liêng mà hàng trăm ngàn người đã dổ máu để bảo vệ trong hàng trăm năm lập quốc và vệ quốc. Ngày nay, những anh cầu thủ chỉ do tài ném banh, chụp banh mà kiếm hàng chục triệu, sống xa hoa, phong lưu. Đó là do cái chế độ tự do dân chủ tạo cho họ mọi điều kiện làm giàu. Những người da đen thành đạt cũng nhiều, làm tới Tổng Thống, Bộ Trưởng, Dân biểu Nghị sĩ… Còn những kẻ chây lười, ăn bám vào phúc lợi xã hội thì làm sao khá được. Ngoài ra còn bọn bất lương, trộm cướp, giết người thì luật pháp phải trừng trị. Không thể lấy các trường hợp bọn cướp bóc bị cảnh sát bắn chết mà đánh gia cho chính quyền là kỳ thị màu da.
Khi Tổng Thống Trump nói về việc bất kính đối với Quốc Kỳ, lập tức phe tả khuynh chụp lấy và kết án ông kỳ thị màu da, vì đám cầu thủ này toàn dân da đen. Ông nói: “The issue of kneeing has nothing to do with race. It is about respect for our Country, Flag and National Anthem. NFL must respect this”
Phía NFL (Hiệp hội Football Quốc Gia) đổ lỗi cho Tổng Thống Trump đã nặng lời phê bình những cầu thủ không chào cờ. Trong khi đó thì giới mộ điệu đã dấy lên làn sóng phẫn nộ. Họ kêu gọi tẩy chay các trận đấu, không xem trực tiếp hay qua truyền hình. Nhiều người đã post lên facebook những video hay hình ảnh họ đem hết những chiếc áo jersey, vé xem các trận đấu, hay các vật lưu niệm của các cầu thủ ra đốt.
Trong đội Pittsburgh Steelers, chỉ có cầu thủ Alejandro Villanueva đứng trơ trọi một mình để chào quốc kỳ, trong khi đồng đội núp trong nhà thay áo quần để tránh chào cờ. Alejandro, 29 tuổi, tốt nghiệp Võ Bị West Point và từng phục vụ trong binh chủng Biệt Động Quân. Anh đã tham gia hành quân ở Afghanistan 3 vòng và được thưởng Bronze Star hai lần với chữ V (tức valor, do công trận)
Khi được hỏi về trường hợp của Kaepernick, Alejandro nói rằng: “Tôi không biết việc ngồi lì không chào quốc kỳ có phải là biện pháp phản đối có hiệu quả không đối với một quốc gia đã cho anh cơ hội kiếm 16 triệu đô la mỗi năm trong khi những bạn da đen của anh đang đối diện cái chết ở chiến trường Iraq, Afghanistan chỉ lãnh 20 ngàn mỗi năm! Nhưng đó là quyết định của anh ta. Và việc này chỉ đưa ra một thông điệp sai lầm. Tôi sẵn sàng nắm tay anh ta để cùng tranh đấu cho thành phần thiểu số đối với những bất công, những cư xử thô bạo của cảnh sát. Nhưng không nên quay lưng trước những người đang chiến đấu để bảo vệ tổ quốc và sự tự do cho chúng ta”.
Trái với đám cầu thủ football, những người lái xe đua trong các trường đua NASCAR đã không một ai ngồi hay quỳ, mà đều đứng nghiêm chỉnh khi quốc thiều trổi lên. Nhìn hình bên trên, chúng ta thấy gì? Họ là những người da trắng. Vì thế, có thể coi vấn đề này đang là một hiện tượng đối đầu giữa hai màu da không?
Hôm thứ Bảy 23 tháng 9, tại Austin, thủ phủ của Tiểu Bang Texas; nhóm người thuộc phe bảo thủ  dự định biểu tình để bày tỏ quan điểm của họ thì bị đám tả khuynh đe dọa sẽ có bạo động. Nhóm trước đã hoãn cuộc biểu tình. Nhưng nhóm sau, vài chục, có tên là “Democratic Socialists of America” vẫn kéo đến toà nhà Capitol để gây rối.Bọn này mang theo khẩu hiệu chống Phát Xít, nhưng lại mang theo những lá cờ đỏ búa liềm của cựu Liên Bang Sô Viết và cả lá cờ Việt Cộng. Họ tuyên bố chống lại điều mà họ cho rằng “da trắng là thượng đẳng”. Họ cũng đòi hủy bỏ hết tất cả những di tích của phe Confederate như các tượng đài, bảng tên đuờng mang tên của các danh nhân miền Nam. Có nhiều bảng tên đuờng đã bị bọn này bôi sơn đỏ lên.  Bọn chúng đã xô xát với cảnh sát thành phố Austin và Travis Country và cũng xô xát cả với nhau ngay tại tiền đình Capitol. Những lá cờ Cộng Sản luôn có mặt trong các cuộc biểu tình chống Trump của bọn tả phái.
 
 
Lệnh cấm nhập cảnh mới của Tổng Thống Trump
 
Tổng Thống Donald Trump đã ký một sắc lệnh trong đó gia tăng thêm các điều cấm mới cho 7 quốc gia. Có 5 quốc gia đã hết hạn hạn kỳ 90 ngày theo lệnh cũ và hiện có thêm hai quốc gia mới mà Tổng Thống Trump coi là nguy hiểm. Đó là Bắc Hàn ở Á Châu và Chad ở Phi Châu. Bảy nước đó là: Chad, Iran, Libya, Somalia, Syria, Yemen và Bắc Hàn. Sudan đã đuợc bỏ tên ra trong lệnh mới này. Ngoài ra, lệnh cũng cấm nhập cảnh một số viên chức của chính phủ Venezuela và gia đình họ. Các viên chức chính phủ Mỹ giải thích sắc luật mới là nhằm giữ cho Hoa Kỳ được an toàn hơn. Theo một câu Tweet của Tổng Thống Trump thì : “Giữ an toàn cho nước Mỹ là ưu tiên hàng đầu của ông. Chúng ta sẽ không cho ai vào nước mình nếu chúng ta cảm thấy không an tâm.
 
Sắc lệnh mới sẽ có hiệu lực từ ngày 18 tháng 10 và sẽ kéo dài vô thời hạn, cho đến khi có lệnh mới. Lệnh mới có dự trù nhiều biện pháp để tránh thiệt thòi cho những người đến Hoa Kỳ và tránh gây những phiền toái, hỗn loạn như đã xảy ra trong lần ban hành lệnh trước đây.
 
Cũng trong tuần này, Tổng Thống Trump đã loan báo sự cải thiện về thuế vụ. Từ bảy mức định thuế lợi tức cá nhân, sẽ chỉ còn ba mức 12%, 25% và 35%. Tiền thuế sẽ được giảm  từ 35% xuống còn 20% cho các công ty lớn để khuyến khích họ mang công ăn việc làm trở lại Mỹ. Mức thuế cho giới trung lưu cũng đuợc giảm. Tiền khấu trừ tiêu chuẩn sẽ từ 12 ngàn lên 24 ngàn. Tiền Tax credit cho trẻ em cũng gia tăng, và sẽ có thêm phần credit cho những người phụ thuộc không phải là con cái. Ngoài ra, thuế đánh vào di sản cũng được bãi bỏ.  Tuy nhiên phe Dân Chủ sẽ có cơ hội phê phán là mức thuế mới sẽ làm lợi cho giới giàu có mà thôi.
 
Cựu Dân biểu Anthony Weiner, chồng của Huma Abedin bị kết án 21 tháng tù về tội có hành vi tình dục với các cô bé gái vị thành niên. Dân biểu Texas, Dawnna Duke cũng mới ra toà về 13 tội danh về tham nhũng nhưng phiên xử được dời đến ngày 11 tháng 12 năm nay.
 
Bắc Hàn tuyên bố có quyền bắn hạ phi cơ Mỹ.
Đại sứ Bắc Hàn tại LHQ Ri Yong Ho hôm thứ Hai tuyên bố nước này có quyền bắn hạ bất cứ phi cơ nào của Hoa Kỳ dù rằng những phi cơ này bày bên ngoài không phận của họ. Ông ta coi những lời tuyên bố trước đó của Tổng Thống Trump tại Đại Hội Đồng LHQ là sự tuyên bố chiến tranh với Bắc Triều Tiên.
Câu nói của Tổng Thống Trump là “Nếu” ông Ri Young Ho này đã nói lên ý định của Kim Jong Un là sẽ bắn hoả tiễn vào Hoa Kỳ, thì Bắc Hàn sẽ không còn sống lâu nữa. Ông có nói nguyên văn: “Hoa Kỳ có sức mạnh vĩ đại và sự kiên nhẫn. Nhưng khi bị đưa đến thế cần phải bảo vệ mình hay các đồng minh, chúng tôi sẽ không có sự lựa chọn nào khác ngoài việc tiêu diệt hoàn toàn Bắc Hàn.” (The United States has great strength and patience, but if it is forced to defend itself or its allies, we will have no choice but to totally destroy North Korea)
Trong khi Kim Jong Un gọi Trump là “lão Mỹ khùng điên” (little rocket man.) thì Tổng Thống Trump trả đũa bằng cách gọi Kim Jong Un là “anh chàng hoả tiễn nhỏ bé” (little rocket man).
Ri Yong Ho thì đe rằng Bắc Hàn đã chuẩn bị thử nghiệm trái bom khinh khí trên Thái Bình Dương. Nếu Trump còn tỏ sự bất kính với Kim Jong Un, thì trái bom này có thể sẽ bay đến lục địa Mỹ. Trong các chương trình truyền hình ở Bắc Hàn có nhiều hình ảnh mô tả hoả tiễn Bắc Hàn bắn hạ phi cơ và hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ.
Hiện nay, các phóng pháo cơ chiến lược B-1 cùng chiến đấu cơ F-35 của Mỹ đang cùng chiến đấu cơ F-15 của Nam Hàn đang tập dượt trên vùng trời Gangwon-do, nơi có các bãi tập bắn Pilsung Firing Range. Đại Tá Robert Manning, Phát ngôn viên Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ, cho hay những lời đe dọa của Bắc Hàn không làm cho Hoa Kỳ giảm bớt các cuộc hành quân tại đây. Các phi cơ ném bom của Mỹ vẫn bay đều đặn dọc duyên hải phía đông của bán đảo Triều Tiên mà Hoa Kỳ cho rằng họ có quyền bay qua đó.
Theo ông, Bắc Hàn là một mối đe dọa nghiêm trọng cho thế giới.
Bà Katina Adams, phát ngôn viên của Văn Phòng Đông Á thuộc Bộ Quốc Phòng cho hay rằng Hoa Kỳ không hề tuyên chiến với Bắc Hàn mà đang nỗ lực tìm kiếm một giải pháp hoá giải chương trình nguyên tử một cách ôn hoà trong vùng bán đảo Triều Tiên. Bà còn nói không có quốc gia nào có quyền bắn vào phi cơ hay thuyền bè quốc gia khác ở trong hải phận hay không phận quốc tế.
Tùy viên Báo chí Bạch Cung, bà Sarah Huckabee Sanders hôm 25 tháng 9 có nói rằng Hoa Kỳ chưa hề tuyên chiến với Bắc Hàn. Thật là kỳ quặc nếu gán cho lời tuyên bố của Tổng Thống Trump là lời tuyên chiến.’
Song song với những lời tuyên bố cứng rắn về quân sự, Hành Pháp Trump cũng gia tăng nỗ lực chế tài đối với Bắc Hàn. Tuần trước, ông ký lệnh cho Bộ Ngân Khố thêm quyền hạn để cấm vận đối với cá nhân hay các nước nào còn buôn bán với Bắc Hàn.
Theo nhà nghiên cứu chiến lược Michael Green thì Bắc Hàn gây ra những mối đe dọa nguyên tử là nhằm làm cho thế giới sợ mà đòi hỏi Hoa Kỳ phải thương lượng để giảm bớt những chế tài.
 
Hoa Kỳ vẫn coi Triung Cộng là mối đe dọa lớn nhất
Tướng Joseph Dunford, Chủ Tịch Ủy Ban Tham Mưu Hỗn Hợp Mỹ (cấp chỉ huy cao nhất) đã nói với Ủy Ban Quân Sự Thượng Viện hôm thứ ba rằng chính Trung Cộng, chỉ trong vòng 1 thập niên, sẽ qua mặt Bắc Hàn và Nga để trở thành mối nguy hiểm lớn cho nền an ninh Hoa Kỳ.
Ông ước đoán là khoảng năm 2025 vì: “Trung Cộng đang nhắm vào việc làm hạn chế khả năng cường quốc của chúng ta và làm suy yếu các đồng minh chúng ta ở Á Châu. Những cải cách quân sự của họ có khả năng vượt qua những ưu điểm về kỹ thuật quân sự của chúng ta”
Hiện nay Trung Cộng có một đội quân đông nhất thế giới và đang được Tập Cận Bình tái tổ chức để hiện đại hoá.  Tổng Thống Trump từng phê bình Trung Cộng nhiểu điều vừa về quân sự lẫn kinh tế. Trong khi Trung Cộng rêu rao chủ quyền trên một khu vực rộng lớn ở biển Đông, Hoa Kỳ cáo buộc họ xây dựng những đảo nhân tạo và căn cứ quân sự vùng này.
Trung Cộng không ngừng gia tang thâm nhập vào cả Phi Châu. Từ năm 2000, họ dã tăng mức đầu tư vào Phi Châu từ 10 tỷ đến nay lên tới 220 tỷ. Họ có căn cứ quân sự tại Djibouti ở Đông Phi và từng thực tập bắn đạn thật tại đây.
This entry was posted in Tin tức thời sự, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s