Thơ – Đánh Thức Con

 

Dậy đi con, dậy ba dắt con đi

Đến Vân Đồn, Bắc Vân Phong, Phú Quốc

Nhanh lên con kẻo không còn kịp

Ngày hôm nay người ta bấm nút

Quyết định cho thuê đất của tổ quốc mình

Con tôi vẫn ngái ngủ trong giường

“Người ta thuê chứ có phải mua đâu cha?

Thuê rồi trả lại!”

99 năm sau ơi con khờ dại

Lúc đó con và cha xanh cỏ mấy đời

Nhanh lên con sắp tới giờ bấm nút rồi

Có thể những đặc khu kia láng giềng người ta đến ở

Và cư dân nói chuyện bằng Hoa ngữ

Cha con mình đến đấy liệu có được nữa không?

Con tôi vẫn uể oải trong màn

“Đặc khu là gì cha?”

Là nơi mà người ta đến đầu tư nhận nhiều ưu đãi,

Là nơi mà tiền mọc ra chúng ta chỉ thò tay là hái,

Là chốn người ta cày để chia lãi cho mình.

Con tôi bật dậy thật nhanh

“Thật không cha? Có quốc gia nào mà ngu như rứa?

Mà làm ra tiền chia ta nhiều rứa???

Sao người ta không làm đặc khu cho dân mình cha nhỉ???

Chỉ cho dân mình thuê thôi ???”

Dậy đi con trời tảng sáng rồi

Dậy để cha nói với con những điều suốt đêm cha không tài nào chợp mắt

Người ta dạy cha nền kinh tế Việt Nam nên bước lên bằng nội lực

Bằng mũi nhọn xoáy vào công nghiệp nặng con ơi

Bao nhiêu năm mà vẫn thế thôi

Ngành luyện kim ì ạch

Bán dầu thô cho nước khác

Mua về xăng dầu đã lọc

Buồn ơi.

Dậy đi con. Mở bản đồ tổ quốc ra cha nói con này

Tổ quốc mình một dải

Bờ biển xanh xanh nối tiếp chân trời

Những quần đảo Hoàng Sa, Trường Sa giữa biển khơi

Nước lạ ngang nhiên cướp của mình hơn phân nửa

Người ta ngang nhiên kéo giàn khoan thăm dò dầu khí

Người ta dùng tàu đánh đuổi ngư dân

Người ta xây cả đường băng

Nếu nối trên bản đồ vào ba đặc khu

Như hình chân vạc…

Tim cha như có ai bóp nghẹt

Đi thôi con đến thăm những mảnh đất

99 năm cho thuê

Rất có thể

Thành chỗ di dân

Người nước ngoài đông hơn cả người Việt

“Sao không là một trăm năm hả cha?”

Một trăm là số có ba chữ số

Nghe thấy kinh rồi

99 thôi con ơi…

Cái này cha sẽ chỉ cho con thấy ở chiêu bài định giá

Của những nhà marketing

Dậy mà xem những chuyện nực cười

Ông giáo dục nước mình vẫn luẩn quẩn trong vòng cải cách

Ông giao thông trưng tấm biển “thu giá” cho trạm BOT

Ông giáo dục cũng chẳng vừa

Thay “học phí” bằng học giá liền sau

Cha một đời cúi cổ cày sâu

Con chữ cắn đôi chưa rành mà vẫn thấy gai con mắt

Mà thấy tim mình đau thắt

Người ta ngang nhiên nhân danh cho thế hệ hậu sinh mình.

Nguyễn Trung Hiếu

Advertisements
This entry was posted in Thơ văn đấu tranh, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

w

Connecting to %s