Thế Hệ Hậu Duệ Việt Nam Cảnh Cáo Trung Cộng

.Trịnh Khải Hoàng


(Trân trọng cám ơn Thuỳ Dương Admin Hội Quán Phi Dũng và bạn hữu KQTH – 72G đã sưu tầm phóng đồ và hình ảnh minh hoạ cho nội dung bài viết.)

.Từ Lịch Sử Tiếp Nối Truyền Thống Chống Xâm Lăng Của Tiền Nhân Việt, Thế Hệ Hậu Duệ Việt Cảnh Cáo Bắc Phương:

1. Dấu vết Lịch Sử:
2. Bài Học Lịch Sử cho Trung Hoa: Cuộc Chiến Của Quân Dân Triều Đại Nhà Trần Với Quân Nguyên Mông.
3. Nghĩa Quân Lam Sơn: Chiến Đấu Tính Của Dân Việt.
4. Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ Thiên Tài Quân sự của Thế Kỷ và Cuộc Chiến Việt Nam – Mãn Thanh: Bài Học Thời Cận Đại Cho Trung Hoa.
5. Nhìn Về Bắc Phương Hưng Hoa Diệt Di, Kẻ Thù Truyền Kiếp Dựng Lại Khổng Tử: Mưu Đồ Đô Hộ, Thống Trị Các Nước Nhỏ Á Châu.
6. Hiểu Cộng Sản Là Gì… Tội Ác Trong Đống Rác Lịch Sử Nhân Loại !
7. Địa Lý Chính Trị và Globalism Toàn Cầu Hoá.
8 .Ôi… Ngọn Đuốc Thiêng của Nữ Thần Tự Do !

.Tuyên Ngôn Độc Lập Trong Lịch Sử Việt Nam ?

南國山河
南山河南帝居
截然定分在天書
如何逆虜來侵犯
汝 等 行 看 取 敗 虛

 

Nam Bắc Sơn Hà Nam Đế Cư

Tuyệt Nhiên Định Phận Tại Thiên Thư

Như Hà Nghịch Lỗ Lai Xâm Phạm

Nhữ Đẳng Hành Khan Thủ Bại Hư

(Lý Thường Kiệt)

  1. Dấu Vết Lịch Sử:

Lần theo dấu vết xưa, nhận định hiển nhiên từ thời Đông Chu, Khổng Phu Tử san định, đại thành sách Xuân-Thu là một trong sáu bộ Kinh: Thi, Thư, Dịch, Lễ, Nhạc, Xuân -Thu, ghi chép lại sự việc trong 242 năm từ Lộ Ẩn Công Chu Bình Vương tới Lộ Ai Công Chu Bình Vương…Ngài đã tự huỷ bỏ bớt nhiều điều điển tích xưa chỉ giữ lấy những gì làm thông dụng cho nòi Hán! Nhưng chúng ta truy tầm ở các sách: Ngoại Ký, Tạp Ký, Dã Ký, Gia Môn Ký, Điền Trạch Ký, Du Phương Thiên Địa Ký, Phương Thảo Ký, Sư Môn Bối Ký Thác, Ngô Việt Xuân Thu, Thập Lục Quốc Xuân Thu, Lã Thị Xuân Thu,…của Trung Hoa và Việt Lý Tố Nguyên, các sách Sử Ký, Gia Phả Hệ, Gia Môn Huấn Ca, Hoàng Việt Xuân Thu… của Việt Nam có ghi chép lại biết bao điều về tộc Việt đã sinh sống định cư rải rác trên những bình nguyên Trung Quốc và những sự việc xẩy ra ở quá khứ theo dòng chảy của thời gian…Đó cũng chính là Nền Chính Trị Thời Qua. Tự ngàn xưa tộc Việt di trú từ giải đất chạy dài theo triền lưu của Hoàng Hà đến tận vùng núi Thái Sơn và cuộc tranh giành giữa các bộ tộc với nhau mà tộc Việt cũng đã có thời gian dài hùng cứ trên lãnh địa là Trung Quốc ngày nay. Dựa theo tài liệu của những nhà khảo cứu Tây Âu, Nhật Bản và luôn cả Trung Hoa có tầm vóc đứng đắn, uy tín… Họ đã công nhận, ghi chép đàng hoàng, cẩn trọng từ chỉ dấu, sự kiện tìm được Qui Bản Giáp Tuất (Mai Rùa có khắc ghi Văn Bản: “ Số Tự Nam Viêm Hữu Diện Tứ Chi Quốc “) và còn nhiều nữa những ghi chép trong sách Sử Trung Hoa như: “ …Việt Thường hiến chim trĩ, Vua Hùng hiến Vua Nghiêu con Thần Qui và từ Thần Qui người Tàu chế ra Lịch Số gọi là Qui Lịch, Vua Hoàng Đế đánh Viêm Đế để chiếm lấy nam châm và Vua Suy Vưu thuộc bộ tộc Miêu…”… cũng là tên gọi tộc Việt mà thôi…Lịch Sử Việt tuy có những điều nghi vấn, song xét nét truy tìm từ nhiều mảnh rời Trúc Lụa ráp nối lại , ta được sáng tỏ những cội nguồn cần thiết để định Chân giá trị mà đãi lọc thu tóm cái sở Dụng của Lịch Sử mới là quan trọng. Sách Chúc Phương Thi có ghi chép: “ … Họ từ Dương Tử Giang Nam tràn xuống và họ không phải là người Hán, gọi họ là Cửu Mân (tức 9 giống Mân Việt), Bát Lạc (tức 8 giống Lạc Việt), Lạc Việt Tam Ân (tức 3 giống Ân Việt), Bách Việt (tức nhiều giống Việt)”,… Xét về Địa Lý thời đại Hồng Bàng: Nước Việt ta phía Bắc chưa vượt qua An Sơn, phía Tây chưa qua Lưu Xá, phía Đông chưa qua chưa qua Đông Hải, phía Nam chưa qua Hoàng Sơn (Hà Nam). Dân tộc Việt lưu tán rời rạc, rồi lại họp thành là do sự xăm lấn bởi giống dân Hán cường thịnh có nhiều ưu thế từ Thiên Sơn tràn xuống chiếm cứ mất nơi Bộc Ổ (Berceau) Văn Minh Thái Sơn và cứ thất thế lùi mãi về phương Nam cho đến khi lấy được đất Phong Châu làm sinh cứ địa lập thành Văn Làng (Văn Lang). Khôi phục Văn Hoá xưa để gây lại Văn Hoá mới, liên lạc các giống Việt bị ly tán rồi thành lập nước Việt từ quá khứ cổ xưa đến nay. Tuy vậy ta cũng xét lại để y cứ Chuẩn Thật vì ở thời nhà Chu là Đế quốc đã có 800 nước nhỏ làm Chư hầu, khi triều đình nhà Chu cần triệu tập phải đốt lửa trên đài cao làm hiệu lệnh… Như vậy mỗi một tiểu quốc là một bộ tộc nhỏ có bản sắc riêng mà thôi… Đến thời Lục Quốc, nước Khương Tần cực mạnh, Tần Thuỷ Hoàng (秦始皇Qin Shi Huang)chinh phục: Tề, Nguỵ, Sở, Yên, Hàn thống nhất Trung Nguyên xong, xua quân Nam hạ, cử Đồ Thư, Liễu Lộc, Nhâm Ngao, Triệu Đà sang chinh phục Phong Châu (nước Việt), Quân Việt chống trả vô cùng kịch liệt, người Trung Hoa gọi là: “Lục Lương, Cường Lương” ( Dân Chúng Cứng Cổ). Khi nhà Tần diệt được Cao Lỗ, Thục Phán An Dương Vương, đề cử và phong cho Triệu Đà làm Vương đất Việt, Triệu Đà liền sát nhập nước Việt vào (Hán) Tần rồi dùng quan gốc Hán cai trị dân Việt. Ở giai đoạn này người Việt tương đối vẫn còn sinh hoạt theo truyền thống Việt, dần dần theo thời gian bọn quan lại gốc Hán đối xử áp bức bạo ngược với người Việt…! Ông Thi Sách thuộc dòng dõi quý tộc Việt đứng ra vận động khởi nghĩa chống lại quan quân Hán, việc bị bại lộ Ông bị quan thái thú Tô Định bắt được rồi xử chém đầu ! Sự việc quan trọng này đã làm như nước tràn bờ vực, khiến cho cuộc dấy binh khởi nghĩa của người Việt dưới sự thống lãnh của Hai Bà Trưng (Trưng Trắc và Trưng Nhị) đem quân binh Việt tấn công quan quân Nam Hán, giết thái thú Tô Định thu đoạt 65 thành trì, quét giặc thù ra khỏi bờ cõi Phong Châu. Cuộc khởi nghĩa hưng binh của Hai Bà Trưng là Dấu Ấn Tích Thời Đại, dân Việt và Đất Nước thoát khỏi Hoạ Bắc Thuộc, rất quan trọng đã khơi dậy long tự hào, tính quật khởi của giống dân Việt sau thời gian quá dài chìm trong đen tối Thời Đô Hộ 1000 năm. Tuy triều đại độc lập của Hai Bà Trưng ngắn ngủi chỉ kéo dài được hơn 3 năm ! Nhưng chính từ sự thành công chiến thắng vẻ vang của Hai Bà là nền móng hứa hẹn niềm tin mở ra xuất lộ cho những cuộc khởi nghĩa hưng binh, quật cường chống giặc Tàu (Trung Hoa) từ thời Ngô Quyền, Đinh Tiên Hoàng, Nhà Tiền Lê, Nhà Lý, Nhà Trần, Nhà Hậu Lê… còn được gọi là: “Thời Đinh Lê Lý Trần” trong Sử Xanh.

Từ sau cuộc bại binh của Nhị Vị Trưng Nữ Vương ! Đinh Bộ Lĩnh phất cờ Vạn Thắng dẹp yên loạn Mười Hai Sứ Quân rồi lên ngôi Hoàng Đế. Vua Đinh Tiên Hoàng đã vận dụng được sức lực của Vạn Thắng để chiến thắng và xây dựng quốc gia Đại Cồ Việt…Đấy cũng chỉ là tiếp nối di sản Phục Hưng – Phục Hoạt của nòi Việt qua từ những cuộc cách mạng khởi nghĩa của Bà Triệu (thời Tam Quốc), Lý Nam Đế, Lý Phật tử, Mai Thúc Loan, Dương Diên Nghệ, Ngô Quyền… chuyển tiếp, tích tụ, bùng nổ như sức phá vạn năng là Vạn Thắng kinh qua tích luỹ, đãi lọc của Thế, Cơ và Dân Ý tiếp nối tiến hoá của Lịch Sử Việt: Ý Dân, Lòng Người là Mệnh Trời và chính là Sử Mệnh vậy.

Sau triều đại nhà Đinh là Nhà Tiền Lê, Thập Đạo Tướng Quân  Lý Công Uẩn lên ngôi Vua lập nên Nhà Lý thịnh trị với binh hùng, tướng giỏi,… Ngài đề cử chiến tướng thao lược Lý Thường Kiệt đem quân xuất ngoại Phạt Tống, Bình Chiêm giết sạch, đốt sạch… là kế sách sở dụng của Binh Gia: Nhuệ Khí Chiến (đánh tan nhuệ khí của địch, để địch kinh sợ mà không dám động binh bén mảng). Công để Thủ Bình lâu dài khi nước ta nhỏ được thời cường binh, dũng tướng hùng cứ nước nhà .

  1. Bài Học Lịch Sử cho Trung Hoa: Cuộc Chiến Của Quân Dân Đại Việt Triều Đại Nhà Trần Với Quân Nguyên Mông.

Thế Kỷ 13 sau Tây Lịch.Tháng Giêng, Năm Ất Dậu (1285) , từ thảo nguyên mênh mông rộng lớn bạt ngàn của xứ Mongols (MôngCổ), Đại Hãn Genghis Khan (Thiết Mộc Chân hiệu Thành Cát tư Hãn) vốn là một thiên tài quân sự, ông thống lãnh đại quân chinh phục toàn cõi nước Tàu (Trung Nguyên) xong tấn binh vượt qua khỏi biên cương đánh chiếm Trung Á đến Âu Châu…đoàn quân thiện chiến của Thành Cát Tư Hãn chiến thắng hiển hách, hàng loạt hơn 40 quốc gia từ Á đến Âu bị đại bại dưới vó câu Mông Cổ lướt qua đã gieo rắc xiết bao nỗi kinh hoàng cho toàn thể nhân loại trên thế giới,…! Cuộc viễn chinh của Thành Cát Tư Hãn chỉ trong thời gian kỷ lục 5 năm thôi đã tàn sát hơn 500 ngàn quân dân Hungary, từ Kinh Đô Bagdad chạy dài theo ven biển Aral đến Persian Gulf, 400 trăm ngàn Chiến Binh Thánh Chiến ưu tú của Giáo Chủ Muhammad (Muhamad) bị tiêu diệt, từ tháng 12 năm 1237-1238 và  hầu hết lãnh thổ của Russia (Nga) đã bị chinh phục, đại quân Mông Cổ kéo đến Âu Châu, dân chúng Âu Châu hoảng hốt như ngày tận thế …! Ngay cả Thiên Đế Vương Triều Vatican cũng nơm nớp lo âu run sợ khi đại quân MôngCổ kéo đến còn cách thành Vatican vài mươi dậm chờ giờ hung thần Mông Cổ huỷ diệt, đích thân Giáo Hoàng Innocent và vua Louis của nước France (Pháp) phải cầu hoà …! Đại Hãn Genghis Khan đã dõng dạc tuyên bố: “Nơi nào có vó ngựa của đoàn quân Mongols đi qua nơi đó không còn cỏ mọc…” ý rằng: Quân Mongols huỷ diệt tất cả … cho đến cọng cỏ cũng không còn ! Nhưng khi Đại Quân Mông Cổ theo đà chiến thắng khắp thế giới tấn 50 vạn (500,000) binh sang xâm lăng quốc gia Đại Việt thì Chính nơi đây cũng là Chiến Sử Bại Binh của Đại Hãn Genghis Khan và Thái Tử con yêu dấu của người được khắc ghi ! Biên cương, lãnh địa Đại Việt là Long Đàm Hổ Huyệt, quân dân triều đại Nhà Trần nghênh chiến đại quân Mông Cổ … “Thiên Tài Chiến Ngộ Thiên Tài, Cao Sơn Ngộ Thiên Sơn”, nơi đây Người gặp Người. Lời khuyên can đanh thép cửa bậc khai quốc công thần –  thượng phụ Trần Thủ Độ tâu với vua Trần Thái Tôn: “Đầu Tôi chưa rơi xuống đất Bệ Hạ chớ hàng giặc…” ! Quả thật là: Nhất ngôn hưng quốc, nhất ngôn táng quốc ! Nhà Trần đã cùng với tất cả nhân sự Hoàng Gia của triều đình vận dụng được sức lực, ý chí quật cường sinh tử của toàn thể mọi tầng lớp dân Việt qua các đại biểu Hội Nghị Diên Hồng…với lời thề “Sát Thát” chàm vai quyết tử chiến với giặc Nguyên Mông… Đức Hưng Đạo Vương – Trần Quốc Tuấn bên bờ sông Bạch Đằng đã cảm kích khi nhìn chiến tượng của ngài ngộ nạn thúc thủ bị dòng nước chảy xiết cuốn trôi theo thuỷ triều, nhưng mắt vẫn nhìn người chủ Tướng không rời…! Ngài cảm kích vung kiến trỏ xuống dòng sông Hoá Giang thề nguyện: “…Phen nầy không phá được giặc Nguyên,  Ta thề không trở lại con sông nầy nữa…” ! Lời thề của Chủ Tướng quyết tử chiến với giặc Nguyên đã làm nức lòng quân sĩ và là “Sinh Khí Chiến, Thần Khí Chiến” khơi nguồn dòng nhiệt huyết hăm hở Quân Dân Đại Việt sẵn sàng chông giáo nhọn, vung gươm thiêng, cung thủ xạ tiễn quân thù…và trên dòng sông Bạch Đằng lại một lần nữa chôn xác giặc Tàu bắc phương ! Trước đã một lần quân Nam Việt dưới sự thống lãnh chỉ huy của Ngô Quyền quyết chiến, hoả công đốt cháy tiêu diệt quân Nam Hán ! Quả thật là oan khiên Lịch Sử đã diễn qua, diễn lại mà quân Tàu chẳng học nghiệm lấy nằm lòng chớ quên ! Nay cũng trên dòng sông Bạch Đằng cuồng nộ nước thuỷ triều dâng cao, chiến thuyền quân Nam dưới sự chỉ huy thao lược của binh gia Hưng Đạo Vương – Trần Quốc Tuấn lướt tới khiêu chiến quân thù, rồi giả chiến bại tháo lui…!  Đại chiến thuyền quân Nguyên thừa thắng đuổi tắp theo… rồi lọt vào bãi phục binh khi dòng thuỷ triều rút xuống thấp, tất cả chiến thuyền của quân Nguyên đã bị phơi mình trên rừng cọc bọc thép nhọn xuyên thủng tiến thoái vô phương…! Chiến thuyền của đại quân Nam hò reo: “Sát Thát… Sát Thát… Sát Thát…” bao vây với rừng cung tên hỏa công biển lửa tấn kích xạ tiễn thiêu sống quân thù…!

Tiếng vang vang như Thần kêu Quỷ thét
Trời ngập ngập như Quân khiêu Tướng hét
Gọi quá khứ vị lai những u hồn
Muôn nghìn đời linh thiêng không sống chết
Nước Mê Linh trăng thu còn vằng vặc
Sông Bạch Đằng sóng vỗ thuyền cắc cắc
Non Chi Lăng gió cuốn rừng gươm đao
Buổi Sát Thát chàm vai thề đầu mất

(Đạo Trường Ngâm – Lý Đông A)

Khói lửa quyện trời xanh, xác 400 chiến thuyền, xác giặc làm tắt ngẽn cả dòng sông, máu quân thù hoà lẫn với nước biếc đầy vơi mà ngàn năm sau ai qua đó vẫn như còn cảm giác hồn tử sĩ âm u lành lạnh u uẩn trong vạt khói sông buồn chiều hôm…!

Đoạt sáo Chương Dương độ
Cầm Hồ Hàm Tử quan
Thái bình nghi nổ lực
Vạn cổ thử giang san

Dịch:
Chương Dương cướp giáo giặc
Hàm Tử bắt quân Hồ
Thái bình nên gắng sức
Non nước ấy ngàn thu

(Thượng Tướng Trần Quang Khải)

Ôi…Kỳ Tuyệt Ca: Thiên Tài Danh Nhân Nước Đại Việt:
Hưng Đạo Vương với:
– Vạn Pháp Bí Kiếp Truyền.
– Binh Thư Yếu Lược.
– Hịch Tướng Sĩ.

Chín Mươi Huấn Cáo Quỷ Thần Khốc
Mười Vạn Quy Mô Thù Địch Siêu !

Theo An Nam Chí Lược, Cương Mục Toàn Thư, Việt Chí (Đại Việt Sử Ký Toàn Thư), Việt Nam Sử Lược,… và sử gia Lê Trắc cũng là chứng nhân trong cuộc chiến Trần – Nguyên đã ghi chép: “Đức Hưng Đạo Vương đã mưu cơ đánh triệt lương làm tan khí thế giặc…” ! Khi Ngài lâm trọng bệnh, vua Trần Anh Tôn đang trị vì đến vấn an, lo âu việc nước bèn hỏi:

– Nếu Thượng Phụ khuất núi,  giặc Bắc lại kéo quân sang xâm phạm bờ cõi nước nhà, nhiểu hại dân lành…thì có kế sách gì phá giặc ?
Hưng Đạo Vương chỉ dạy:
–  Kẻ địch kia cậy trường trận, ta có đoản binh, lấy đoản chế trường đó là thói thường của binh pháp. Quân địch ầm ầm kéo tràn đến như lửa,  như gió, thế ấy dễ trị. Nếu nó dùng chước như tầm ăn lá dâu không cần thắng vội, không cướp bóc lương dân…thì ta phải dùng Lương Tướng xem tình hình mà liệu quyền biến như đánh cờ vậy. Nhưng phải tuỳ từng lúc mà chiến đấu, cốt có binh Tướng thân tín như tình Cha Con thì mới dùng được và phải nới lỏng sức dân để làm cái chước rễ sâu gốc vững. Đó là thuật giữ nước hay hơn cả.
(Lịch Sử Việt Nam)

Lịch Sử Việt đã Oanh Liệt như thế ! Nhưng ngày nay giặc Trung Cộng đã rút tỉa những kinh nghiệm quá khứ và đang ở thế cường thịnh hơn Việt Nam, Chính Lược của Trung Nam Hải quyết thôn tính Việt Nam vừa như thế Tầm Ăn Dâu bằng chính sách xâm thực kinh tế, thâm nhập và hoán chuyển văn hoá, đưa nhân công thực chất là quân đội trá hình, xây dựng cơ xưởng nhà máy chế xuất thực chất là căn cứ quân sự trên những cứ điểm chiến lược trọng yếu để triệt tài nguyên và khống chế Việt Nam…qua bọn lãnh đạo mặt nổi của đảng Cộng Sản Bắc Việt như một số con cái của đảng viên cao cấp ưu hạng trong đảng đã được “Quốc Sách Trồng Người” của đảng Cộng Sản Trung Quốc  “bố trí” làm “Nghĩa Tử” của những đảng viên cao cấp trong Trung Ương Đảng Bộ Trung Nam Hải nuôi dưỡng và giáo hoá rất “Chân Tình”, lớn lên được chỉ định cất nhắc để cầm nắm chức quyền lãnh đạo đảng Cộng Sản và nhà nước Việt Nam với mục đích là thi hành quốc sách sát nhập nước  Việt vào “mẫu quốc” Trung Cộng đã thực hiện tự lâu rồi …và những tên lãnh đạo đảng Việt Gian Cộng Sản vốn là người Việt gốc Hoa và Việt gian như: Trương Tấn Sang, Trương Mỹ Hoa, Lê Thanh Hải, Tô Huy Rứa, Phùng Quang Thanh, Võ Văn Kiệt, Nguyễn Tấn Dũng, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Trần Đức Lương, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng,  … cũng chỉ là thể hình mặt nổi cúc cung thi hành chỉ thị từ “Trung Tâm Quyền Lực” ẩn trong bóng tối cực quyền. Vậy khi có cuộc chiến tranh chống Trung Cộng xảy ra thì chắc chắn bọn “chóp bu Hán Thất” không thể huy động được lực của toàn dân Việt chiến đấu để bảo vệ nước nhà…! Những sự việc như giả vờ có chủ đích để tờ báo Tuổi Trẻ đăng tải loan tin: “Hải Quân Việt Nam Cộng Hoà đã hải chiến với Trung Cộng để bảo vệ quần đảo Hoàng Sa năm 1974…”… Thực chất chỉ là “chiêu bài yêu nước” khơi khích động quần chúng đứng sau lưng đảng Việt Gian Cộng Sản và xoá tội ác, xử huề với chúng mà thôi… lại nữa trong bao năm qua chúng đã thi hành gian kế của Trung Cộng là phá nát “Quân Đội Nhân Dân” chuyên nghiệp nhà binh, chỉ tuyển dụng phát triển ngành Công An làm đối lực để trấn áp người dân, mưu gian thâm ẩn tàng trong kế sách dùng Công An trị và khuyến khích tham nhũng… mục đích của giới lãnh đạo là để cho bọn Công An lạm quyền, tham nhũng chiếm đoạt của cải, tiền bạc, tài sản, tình dục … của dân lành là nhúng tay vào tội ác, vấy máu dân lành, rồi trở thành kẻ thù của dân và là công bộc của chế độ…! Như thế , khi có cuộc chiến tranh với Trung Cộng, lực quân sự là Quân Đội Nhân Dân chuyên nghiệp yếu kém và không còn hữu hiệu, bọn Công An chuyên nghiệp trấn áp dân chúng làm sao có thể bảo vệ được đất nước ?!  Tội của đám người Việt gốc Hoa và bọn Việt gian đang ngồi trên “chóp bu” quyền lực lãnh đạo đảng Việt Gian Cộng Sản sẽ bị trừng trị đích đáng với Tội Đồ của chúng trong mai hậu chắc chắn là như vậy. Gieo gió sẽ gặp bão, gieo nhân nào thì nhận quả ấy…Lịch Sử đã chứng minh như thế không có sai ngoa.

  1. Nghĩa Quân Lam Sơn: Chiến Đấu Tính Của Dân Việt:

Năm Đinh Dậu (1417). Tiếp đến là cuộc chiến Hán – Việt qua hai triều Minh – Lê: Nhà Hậu Trần suy tàn,  Hồ Quý Ly soán ngôi lập nên triều đại Đại Ngu, thế nước bỉ vận, lòng dân ly tán …! Giặc Minh hùng mạnh kéo sang đánh phá xâm chiếm nước ta. Bình Định Vương – Lê Lợi vốn là hào kiệt xuất thân từ thôn dã, thường nói vói người đồng chí thân tín rằng: “Đại Trượng Phu sinh ra ở đời để phò nguy cứu khổ, lưu tiếng lại ngàn năm sau, chớ đâu để làm tôi tớ cho người ta…” ! Ông tập họp tráng sĩ, nghĩa quân với lời thề Lũng Nhai quyết tử, kháng chiến tiêu diệt quân Minh ra khỏi bờ cõi nước nhà. Đây mới thực là cuộc khởi nghĩa của Anh Hùng –  Hào Kiệt kháng chiến chống quân thù vì đã không còn có cơ chế triều đình: Vua, Quan, Lãnh Đạo, Binh Bị, Phương Lược Chỉ Huy, Hậu Cần Tiếp Liệu,…! Tuy vậy dưới sự lãnh đạo của Minh Chủ tất có Lương Tướng lại là Đồng Chí chia ngọt xẻ bùi, đồng chung cộng khổ hơn 10 năm bị vây khốn trong rừng Chí Linh, lực lượng Nghĩa Quân Lam Sơn cơ hồ kiệt quệ tan rã…! Nên Lê Lai vì Đại Nghĩa Cứu Nước, Tình Đồng Chí và Chủ – Tướng đã vinh dự tình nguyện khoát cẩm bào của Lê Lợi, “Giả Hình Hoán Chúa” chước để lừa cho quân Minh vây khốn đuổi theo, cốt cứu “Hổ Chủ Tướng Ly Sơn” thoát nạn ngõ hầu gây dựng lại cơ đồ. Trong cuộc chiến với nhà Minh, triều Minh đang thời cuờng thịnh mà vua nhà Minh phải huy động đến những vị thượng phụ Khai Quốc Công Thần như: Quốc Công Mộc Thạnh, Quốc Công Trương Phụ, Quốc Công Hoàng Phúc, ba vị Thượng Thư và nhiều quan chức là Hoàng Thân Quốc Thích của Triều Đình cùng lực lượng binh hùng, tướng mạnh kéo sang xăm lăng nước Việt. Như thế tức biết là cuộc viễn chinh của Nhà Minh rất cảnh giác, cẩn trọng, kiêng dè lực lượng quân dân nước Việt Ta. Đến tàn cuộc chiến Nghĩa Quân Lam Sơn bắt sống và thu địch qui hàng hơn 120,000 quân Minh… Chiến công thật oanh liệt của Anh Hùng Áo Vải Lam Sơn mãi cho đến nay vẫn còn ghi trong Trúc Lụa, Gấm Hoa Lịch Sử: Trận chém rụng đầu Tướng Liễu Thăng ở Đồng Quan, Ải Chi Lăng, Tuỵ Động, Xương Giang, rừng Chí Linh, non Lam Sơn,… còn vang vang chiêng trống, giáo mác, máu đổ, đầu rơi, thây giặc ngã xuống chồng chất lên nhau, xương trắng phơi đầy chiến địa…! Ôi … lẫm liệt uy nghi thần khí Bình Định Vương Lê Lợi và lực lượng Nghĩa Quân Lam Sơn chiến thắng, dựng nghiệp trên ý chí sắt thép, tài thao lược võ công cái thế với nắm tay xiết chặc chuôi gươm quyết tâm làm tròn lời thề Lũng Nhai: “ Giết giặc, cứu dân báo đền ơn Tổ Quốc”.

Nghĩa Quân: Họ là Thanh Niên, Thiếu Nữ, Phụ Lão…bất luận là Nam hay Nữ xuân thì tráng kiện hoặc già yếu chỉ còn lực của trí để đóng góp vào đại cuộc quật khởi đánh đuổi kẻ thù chung… Họ là những người được sinh trưởng và lớn lên từ mái tranh vách đất, nhà gạch ba chái hai gian, cơ ngơi kín cổng cao tường, … trong hoang dã, thôn làng đơn sơ mộc mạc hay là nơi phố thị phồn hoa đô hội ngựa xe như nước áo quần như niêm… Họ đã sống qua từ thời thơ ấu đến trưởng thành, quen thuộc từ con đường cái quan rộng lớn có hai bờ ven lề cỏ xanh hoa dại đến cổng đình làng lợp mái ngói đỏ và gốc cây đa già che bóng mát quanh năm… trai gái hát hò trêu ghẹo bâng quơ, bóng gió nhắn gởi tâm tình của mình hứa hẹn chuyện yêu đương mai sau:

Qua đình ngã nón trông đình
Đình bao nhiêu ngói, em thương mình bấy nhiêu !

(Ca Dao Việt Nam)

…rẻ vào những lối nhỏ, con đường mòn quanh co ẩn khuất sau luỹ tre xanh, hào dậu, liếp trầu xanh lá, hàng cây cau già in bóng đỗ trong sân vườn, giàn hoa thiên lý trổ bông tim tím đong đưa trước gió…nhà ai ? Ôi…trong cái không gian của buổi trưa hè nóng bức có tiếng võng đu đưa kẻo kẹt, đứa con thơ ôm bầu sữa Mẹ an giấc và tiếng của người Mẹ hiền hát ru con ngủ “à…ơi…con ơi, con ngủ cho say, để Mẹ đi cấy đồng sâu chưa về…”… biết bao tình Mẫu Tử thiêng liêng như khí hạo nhiên dung chứa vô lượng Tâm Từ Bi bàng bạc đất trời và đấy chính là khởi điểm của Tổ nòi, căn gốc, nguyên nguồn, bản vị… đứa bé lớn lên quen thuộc từng gốc tre, khóm mạ, con sông sâu bờ bãi cạn, tiếng con trâu nghé ngọ gọi mẹ ở bờ đê… Tất cả… đã thấm nhuần vào tâm hồn nơi chốn chôn nhau cắt rốn nầy, nơi đất gò nổi kia là mộ Tổ Tiên chôn cất hình hài Tổ Tông, Ông Bà, Cha Mẹ và những người thân yêu đã quá vãng mà mối dây liên hệ tinh thần đạo đức, nhân luân, cương thường… vẫn còn được tiếp nối truyền thừa đến thế hệ con cháu hậu sinh tôn thờ, kính trọng: “Đạo Ông Bà”. Tất cả… là Hồn Nước nhà bàng bạc thiêng liêng,… làm nẩy sinh tình yêu nước ! Chẳng cần tới “bọn” triết gia thông manh “mù sờ voi” chễm chệ trên bục giảng của giáo đường, trường học,… cố dùng những ngôn từ phức tạp tối nghĩa chỉ để giải thích những sự việc đơn giản và thường tình! Hồn Dân Tộc, Hồn Nước kết tinh trong Tâm khảm của con dân nước Việt nên cái tri thức như linh thiêng làm cho dân Việt biết mộ chuộng, trân quí Quê Hương mình…! Cho nên cương vực đó giặc tràn vào xâm phạm mồ mả gia tiên, giặc chiếm dụng đất đai, của cải, tài sản, đốt phá nhà cửa xóm làng, giặc bắt bớ,giam cầm, giết hại Ông Bà, Cha Mẹ, Anh Chị Em, Vợ Chồng Con Cái, người thân yêu,…! Tráng sĩ thôn làng nhất tề nổi lên chống giặc là chiến sĩ quật cường chiến đấu huyết tử với quân thù trên bình diện quốc gia để bảo vệ tất cả những gì thân yêu và thiêng liêng: Dân Tộc và Đất Nước.

Việc muôn năm trước lắm người đương
Việc muôn năm sau nhiều kẻ nối
Non Sông không thiếu khách trì trương
Vận Mệnh phần tay ai giềng mối.

(Đạo Trường Ngâm – Lý Đông A)

Thời Xưa … Nghĩa Quân Lam Sơn dưới sự lãnh đạo của Bình Định Vương Lê Lợi đã quét sạch giặc Minh ra khỏi bờ cõi nước Việt.

Thời Nay… Trước tháng 4 năm 1975, người Lính Nghĩa Quân, Địa Phương Quân của Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà cũng đã chiến đấu đến tận sức lực của mình để bảo vệ dân chúng, gia đình, xóm làng, ruộng vườn, giữ gìn bình an quận hạt thật hữu hiệu… Vì chính bản thân cùng vợ con, cha mẹ, ông bà và bà con chòm xóm cư trú sinh sống tại nơi “quê hương thu nhỏ” nước mình…Họ hiểu biết thật tường tận và quen thuộc từng loại danh mộc hoa mầu, nông sản, thuỷ sản địa phương, từng con lộ lớn nhỏ, sông lạch chằng chịch mùa nước ròng,  nước nổi triền lưu, cánh đồng hoang dã cô liêu mùa nắng hạn, chiếc cầu khỉ ở cuối xóm nghèo, mái tranh phên liếp, cánh rừng bạt ngàn tím thẩm chạy dài đến dãy núi Trường Sơn,  bên kia là căn cứ hậu cần của “Địch”…và biết rõ: “nó là thằng Ba là con của thiếm Chín nhà ở trong xóm Hạ làm du kích Việt Cộng, thừa lúc tối trời cuối mùa trăng, thỉnh thoảng lén mò về làng gài lựu đạn định ám sát ông Xã Trưởng và giết hại dân lành và tụi nó là mấy đứa nhỏ… thằng Tửng, thằng Tèo, con Mắm… là cháu của bác Tư Thợ Mộc ở làng bên, bị Việt Cộng về làng lùa đi theo hôm Tết Mậu Thân rồi “mần” du kích đêm đen mò về làng thu thuế vụ mùa … mới bị bắn chết khuya hôm qua…! Hiểu rành mạch tình trạng mọi sinh hoạt động tĩnh trong xóm làng và phòng bị đồn canh giữ nghiêm nhặt, phụ hệ với các đơn vị Quân Đội Chủ Lực và Tổng Trừ Bị bảo vệ an ninh xóm làng an cư lạc nghiệp.Trong suốt cuộc chiến Quốc-Cộng, Việt cộng rất căm thù người Lính Nghĩa Quân, Địa Phương Quân nên khi chúng lên “phương án” công đồn quyết tiêu diệt họ, chúng luôn xử dụng lực lượng cán binh và hoả lực hùng hậu nhiều lần hơn quân số trú phòng và nếu thắng trận chúng tàn sát tất cả vợ con Nghĩa Quân ở trong đồn rất là dã man…! Người Lính Nghĩa Quân Thời Đại hôm nay trong Quân Lực Việt Nam Cộng Hoà quả thật là xứng đáng được dương uy danh… thể hiện Dòng Nhà Nghĩa Quân Lam Sơn trong Lịch Sử Nước Việt Anh Hùng.

Lịch Sử Oanh Liệt như thế ! Nhưng hôm nay bọn “thượng đại nhân bất nhân” Bắc Bộ Phủ làm Việt gian cho Tàu hà chính cai trị dân Việt, ký dâng bán đất đai, lãnh hải của Việt Nam cho Tàu Cộng, rụt rè trước ngoại nhân như gà phải cáo hèn hạ vô cùng…!  Chúng sử dụng quyền lực trong tay quy hoạch cướp đất đai, ruộng vườn của người dân rồi hoá giá bán cho ngoại nhân trục lợi, khai thác rút rỉa tài nguyên của quốc gia biến thành tài sản của riêng rồi tuôn chuyển ra khỏi nước, cất dấu ở các quốc gia “Tự Do, Dân Chủ” hải ngoại với sự che dấu đồng loã của những “Chính Phủ Quyền Lực Đen” Tây Phương Âu – Mỹ…!

  1. Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ Thiên Tài Quân Sự của Thế Kỷ và Cuộc Chiến Việt Nam – Mãn Thanh: Bài Học Thời Cận Đại Cho Trung Hoa:

Thế Kỷ 18. Thời Kỳ Mãn Thanh cực thịnh Vua Càn Long sai Tôn Sĩ Nghị, Sầm Nghi Đống, Hứa Thế Hanh,… thống lĩnh hơn 20 vạn (200,000 ngàn) binh sĩ kéo sang xâm lăng nước ta…! Người Anh Hùng Áo Vải, Cờ Đào với chỉ có 10 ngàn quân sĩ và tài thao lược quân sự … Ông đã dụng binh thần tốc phá tan giặc Mãn Thanh trong thời gian kỹ lục: Thành Hạ Hồi, Ngọc Hồi, Điền Châu, Khương Thượng, Văn Điển, Yên Quyết, Phủ Xuyên, Hà Đông, Đống Đa, Thăng Long,…Chiến Tướng Mãn Thanh không kịp mặc áo giáp, bỏ cả ấn tín, quân sĩ … tháo chạy thoát thân trong hổn loạn kinh hoàng …! Giữa tiến khải hoàn ca chiến thắng, Bắc Bình Vương – Nguyễn Huệ bước xuống khỏi chiến tượng, uy nghi lẫm liệt hành bộ vào Thành Thăng Long với tiếng tung hô vang dội của binh sĩ và chiến cẩm bào của ngài ướt đẩm máu giặc đã ám chuyển thành mầu xám đen của khói lửa đạn quyện tầng cao xanh còn rờn rợn chiến khí tử thần Long Qui Trận Tuyệt Kỳ Công đoạt hồn giặc Mãn Thanh …!

  1. Nhìn Về Bắc Phương Hưng Hoa Diệt Di, Kẻ Thù Truyền Kiếp Dựng Lại Khổng Tử: Mưu Đồ Đô Hộ, Thống Trị Các Nước Nhỏ Á Châu:

“Người”, làm Người thật không phải dể …! Vì làm Người tất yếu phải sống và đối đãi, cư xử với nhau cho có Văn Hoá, thể hiện chân thật Nhân Cách hợp với Nhân Đạo của con Người có Lý Tưởng. Nếu chỉ vị lợi thực dụng thì có khác chi loài dã thú thực nhục, người ăn thịt người…! Như vậy trong tiến trình tiến hoá của loài người từ thời cổ đại đến nay Lễ Nhạc là Văn Minh của con Người, nó đã nhiễm thể và làm thuần hoá dần con người đến Chân Thiện Mỹ. Lễ Nhạc quả thật cần thiết cho con Người… Nhưng phải là thứ loại Lễ Nhạc thực thi làm cho phổ đại quần chúng con Người sống hạnh phúc bình đẳng hài hoà với nhau, Lễ Nhạc phải xuất phát tự dân chúng và phải sống thật mới được, Lễ Nhạc phải Chính Trị Hoá hơn nữa là Giáo Dục Hoá, nếu không y cứ lấy Đạo Đức Hoá Lý Tưởng và Thật Dụng để cho Yêu Thương của Lý Tưởng có Đấu Tranh chủ trì làm mục đích và là của quần chúng …! Không được như thế, nó chỉ là một thứ bất lương, bệnh thái và Lễ Nhạc không thể do ở bọn cung đình, chính khách, quan liêu đặc quyền, đặc lợi nhàn tản học đòi theo mà được …! Lễ Nhạc “của” Vạn Thế Sư Biểu Khổng Phu Tử ở thời Quân Chủ Chuyên Chế phần lớn chỉ để phục vụ cho Triều Đình, Vua, Quan, Giai Cấp Phú Quí, Đại Gia Vọng Tộc,… thống trị hạng thứ dân tầm thường…! Những kẻ có chức quyền như Vua, Quan, Đại Gia giàu sang phú quí có quyền bắt bớ, tuyển nạp, mua bán: thê, thiếp, mỹ nữ, tài nhân, con hát, đầy tớ,… mà người dân thường thì không thể được ! Trong Lễ Nhạc của Khổng Tử vẫn còn nhiều thuộc tính của thời đại dã man: người bốc lột người ! Khổng Tử không liễu ngộ Con Người và Tâm Linh nên khi được hỏi về Quỷ Thần, Khổng Tử trả lời: “Kính Nhi Viễn Chi” ! Ông đi du thuyết khắp nơi không được trọng dụng, sau cùng được bổ nhiệm làm chức Huyện Quan ở nước Lỗ nơi Ông sinh trưởng, không bao lâu sau ông cường quyền xử án giết Thái Uý Bảo rồi vào ở trong tư dinh (ăn ở) với vợ đẹp của Thái Uý Bảo hơn 4 tháng không ra huyện đường, bị dân chúng thị phi, biếm nhẽ đến nỗi Tử Lộ là đệ tử phải đứng lì ở trước cổng dinh thự để làm áp lực thầy Khổng Tử phải rời khỏi tư dinh là chốn “dị nghị đàm trường” mà ra huyện đường hành sự việc quan, đến nỗi “thầy” Khổng Tử phải làm một bài “Phú Tự Minh” để đính chính “Minh Hạnh” của “Ngài” … ! Đến gần cuối đời Khổng Tử than thở với đệ tử: “…nếu còn tuổi thọ để tham Dịch …” ! Nói như thế cũng có thể là Khổng Tử vẫn còn muốn “học Dịch, tham cứu thêm Dịch Lý”… Như thế cũng có nghĩa là Khổng Tử chưa thông suốt, chưa có thể đại thành Dịch Lý (IChing) chăng ? Lại nữa ngay chính như ngôn ngữ Việt, Anh, Pháp hiện thời mà chúng ta xử dụng đây tuy phổ thông nhưng vẫn có nhiều từ ngữ chỉ mới có qua đi một thời gian vài thập niên mà nó đã bị sai lạc ý nghĩa, ngôn ngữ của thời qua phần lớn là ý nghĩa của quá vãng đôi khi “bí hiểm” khó hiểu đương thời như những bài Sonnet Poem in the Shakespeare form thì hà tấc gì “Khổng Tử Viết” đã trãi qua hơn 3000 năm rồi…! Những điều: “Khổng Tử Viết” xét ra là do những người thế hệ sau bổ túc thêm và hiệu đính, đại thành toàn như Trình Di vậy…! Ở “triều đại” Mao Trạch Đông (Mao Zedong) đã tuyên truyền phát động rầm rộ: “Chiến Dịch Cải Cách Văn Hoá” khắp nước Tàu hạ bệ Khổng Tử, chúng chưởi bới Khổng Tử là: “Nghiệt Phẩn” tức ăn phân đồ uế thải của người… Ôi đau đớn thay cho Đức Vạn Thế Sư Biểu Khổng Phu Tử ông bị ngay chính con cháu “Thoòng Dzành 唐人” Hưng Hoa Diệt Di của ông tọng cho ông ăn “Nghiệt Phẩn” ! Thương cho Ông và cũng buồn cho nhân loại…! Vì dẫu sao trong Lễ Nhạc của ông tuy có phần khiếm khuyết để khiến, giúp cho con người lấy Lễ làm giềng mối đầu, để đối đãi, ứng xử với nhau hài hoà hạnh phúc… mà Ông  đã có công san định, chế tác, xiển dương, rao truyền giảng dạy biết bao điều hay, lý đẹp cho đời… cái Văn Hoá của thời qua đã có ảnh hưởng tốt đẹp vượt qua khởi biên cương Trung Hoa đến Việt Nam, Đại Hàn, Nhật Bản, … Học Thuyết của Ông được Chính Quyền và đại đa số quần chúng của các quốc gia nói trên đón nhận, tiếp thu, trân trọng học hỏi, áp dụng như một Đạo Sống … và bàng bạc như một Tôn Giáo Văn Hoá người ta gọi là: “Đạo Khổng” và tôn xưng: “Đức Vạn Thế Sư Biểu”  rồi kiến lập Đền Thờ Khổng Tử như hạng Tôn Miếu…  Chúng tôi là dân lành  Việt Nam tính biết trọng Tinh Thần Đông Phương : Lễ Nghĩa, Liêm Sĩ, Nhẫn Nại, Khắc Kỹ, Bách Chiết, Bất Khuất,… và biết tôn trọng, yêu chuộng cái đẹp vượt lên những tầm thường nhỏ nhen hạ liệt của phàm tính và thời gian, cái hay cái đẹp là tinh hoa của nhân loại đáng được bảo vệ gìn giữ và phát huy và cho dù cái bó hoa tàn úa bị vứt bỏ bên lề đường, nhưng nếu chúng ta khéo cắt tỉa vẫn còn được một vài bông hoa khả dụng. Vì thế qua Khổng Tử, Trung Hoa đã có duyên lành, mối dây Văn Hoá liên hệ mật thiết tự ngàn xưa với các tiểu quốc chung quanh…! Nếu Trung Hoa “Biết” ứng xử như “Kính Lễ Ư Tương Thân” và vận dụng khéo léo thì Trung Hoa có lẽ không cần phải dụng binh chinh phục các quốc gia nhỏ bé chung quanh nữa và như thật là “Đại Hán” vậy. Nhưng Trung Hoa đã không làm như thế: “Cha viết Sách, Con đốt Sách”. Thật Đáng Tiếc…!. Trung Hoa đang sinh hoạt với cộng đồng văn minh của thế giới hiện đại và tri thức của con người đã kinh qua, nhận chân giá trị căn bản của con Người cần phải sống hài hoà hạnh phúc với nhau… Nhưng Trung Hoa cứ mãi trì trệ cưu mang nặng vô cùng những tri kiến cũ xưa thôi là giấc “Mộng Kê Vàng” “Hưng Hoa Diệt Di” của thời hổn mang quyết chiếm cứ và đặc nền móng Bắc Thuộc, đô hộ các tiểu quốc chung quanh ! Âm mưu của Trung Hoa đã hiển nhiên, Chính Trị đã lộ tuyến… Hấu hết giới lãnh đạo các quốc gia trên thế giới đã cảnh giác “Hiểm Hoạ Trung Cộng” là Dịch Da Vàng, là Công Địch của Thế Giới cần phải có Đại Âm Mưu để Giải Hoạ vậy…!. Thế cho nên bây giờ Trung Cộng tuy có trực tiếp lãnh đạo trong bóng tối hoặc qua bọn lãnh đạo người Việt gốc Tàu trong đảng Cộng Sản Bắc Việt âm mưu xâm thực Việt Nam như cách thức Tầm Ăn Dâu mọi mặt: Chính Trị, Quân Sự, Kinh Tế, Thương Mãi, Văn Hoá, Xã Hội, Đồng Hoá,… và vực dậy tro tàn Khổng Tử để xuất cảng Nho Giáo và cho xây dựng đền thờ Khổng Tử ở Chợ Lớn,  làng trên Kim Chung, xóm dưới Bình Khang… thì cũng đã muộn rồi ! Đền thờ của Vạn Thế Sư Biểu nếu quả thật là Vạn Thế Sư Biểu thì đã tự ngự trong Tâm của hậu sinh rồi và chắc chắn nó không xây dựng trên đất huyệt mồ của hiểm họa xâm thực chôn xác thịt máu xương của con dân nước Việt!  Qua sự việc giới lãnh đạo đảng Cộng Sản Trung Cộng ở thập niên 60 thời Mao Trạch Đông đã hạ bệ và cho Khổng Tử ăn phân…! Ngày nay lại cũng chính  giới lãnh đạo Trung Cộng lại bốc mồ vực dậy “đánh bóng” lại Khổng Tử đem hàng Nho Giáo xuất cảng qua các nước có quyền lợi kinh tế và tiểu quốc vệ tinh là thuộc tính  trước nhổ sau liếm …! Ta có thể nhận định giới lãnh đạo Đảng Cộng Sản Trung Quốc đã loay hoay như “Chó Nhà Tang”: nhà có tang ma, thân bằng quyến thuộc, khách khứa quen, lạ mặt vãng lai tứ phía… khiến lũ chó nhà bị loạn thính chẳng biết sủa ai, mừng ai ! Trung Cộng đã chẳng có một viễn kiến về trào lưu nhân loại nên chẳng định được hướng Văn Hoá cho chính quốc gia của mình thì có lý gì và có gì tốt đẹp để đóng góp với nhân loại đồng tiến, nói chi đến ban phát Nho Giáo cho “hạng chúng sinh” có rất nhiều người trí tuệ trội vượt hơn mình…! Người dân “Hán” Trung Hoa tự ngàn xưa kia rất có Văn Hoá luôn tự hào với phong cách xử sự: “Anh Hùng Mã Thượng”, không đánh người ngã ngựa, “Hán Nam Tử Tứ Hải Giai Huynh Đệ, Anh Hùng Kiến Nghĩa Bất Vi Vô Dũng Dã”,… hôm nay họ phải cật lực đổ tháo mồ hôi trên công trường, trong nhà máy lao động sản xuất… mới có được miếng cơm manh áo nuôi ấm tấm thân và số đông dân nhà quê hãy còn nghèo đói cần được giúp đỡ…! Chỉ có những thành phố lớn và khu chế xuất là có được đời sống kinh tế tương đối phồn thịnh mà thôi ! Sự phân phối định chế kinh tế không đồng đều nầy sẽ là hậu quả bất an của Trung Cộng ! Họ đã tham vọng xây dựng những Đập thu tích chứa nước vĩ đại để dụng và cũng chính là muốn triệt hạ sự sống của những quốc gia ở dưới lưu vực sông Cửu Long. Nhưng ưu đấy mà cũng là khuyết đấy ! Trong cái thế Sinh đã có thế Tử “Dịch Thuỷ” rồi vậy ! Chỉ tội nghiệp cho vài trăm triệu sinh linh Hoa Hạ phải chết oan uổng vì giấc mộng điên cuồng “Hưng Hoa Diệt Di” của giới lãnh đạo Trung Nam Hải ! Trung Cộng muốn vượt lên để trở thành “Siêu Cường” chăng ? Họ có thể làm được như thế. Nhưng với tầm cở thật sự còn rất yếu kém ở nhiều mặt, tố  chất Văn Hoá Trung Hoa tự ngàn xưa đã hầu như phá sản,…! Như thế tất yếu Trung Hoa phải tri thức, tri túc biết thế ưu – khuyết của chính mình mà “đào hầm, thấp đèn tự học” một thời gian nữa thì hoạ chăng … ! Nhưng thế Chính Trị: ”rừng bất nhị hổ” ! Mỹ  “người ta” có thể cho Hán “mình” cơ hội. Nhưng không ai cho thời gian bao giờ…? Trung Cộng hãy mau tỉnh ngộ để biết tri kỳ phận mà học sống hài hoà với cộng đồng nhân loại !

  1. Hiểu Cộng Sản Là Gì : Tội Ác Trong Đống Rác Lịch Sử Nhân Loại …!

Karl Marx – Vladimir Lenin (Mác – Lê): “Chỉ có loài thú chúng quên đi nỗi đau của đồng loại mà ve vuốt bộ lông mượt của mình !”. Thoáng nghe qua thì thật là xúc cảm với lương tri con người ! Nhưng Mác ơi cũng chính từ Mác và đám thừa sai đao phủ thủ đã điên cuồng vọng tưởng gây tai hoạ không lường cho nhân loại: vài trăm triệu nạn nhân  đã bị hành quyết và tù đày, lao động khổ sai chết dần mòn trong các trại tập trung được thiết lập tại những nơi thời tiết lạnh lẽo khắc nghiệt, sơn lam chướng khí vùng Siberia tuyết giá, … ! Trong số, tại Việt Nam có hơn 3 triệu nạn nhân người Việt của chúng tôi bị bọn đồ tể Bắc Bộ Phủ xuống tay giết hại và vài triệu lương dân bị cầm tù suốt thời gian gần nửa thế kỷ do bọn Cộng Sản Bắc Việt cầm quyền cai trị ! Cả đời của Mác ảo tưởng trong tháp ngà vọng tưởng, bất mãn và muốn thoát ra khỏi cái chật hẹp tù hãm của “câu rút” thế quyền… Mác có thể tốt với dân chúng Âu Châu vì muốn bênh vực đại đa số người dân là công nhân của những xí nghiệp, nhà máy sản xuất mà giới chủ nhân thông minh giảo hoạt đã thức thời qua giai đoạn thương buôn mua bán qua địa phương, quốc gia để kiếm lời,… Họ mở xí nghiệp, nhà máy sản xuất thành phẩm rồi bán lại cho giới công nhân với lợi nhuận bằng nhiều lần hơn và trục lợi nhiều hơn…!

Từ nơi đây mới có giai cấp chủ nhân bóc lột sức lao động cuả giới công nhân và cần đến cuộc Cách Mạng Giai Cấp để san bằng, Mac hứa hẹn trên lý thuyết Cộng Sản thành quả rất ư là tốt đẹp ! Nhưng dân Việt chúng tôi sinh sống rất hài hoà với nhau trong xã hội “Nhà Nông” và “Văn Minh Miệt Vườn”, nhân luân, đạo đức, cương thường có truyền thống văn hoá lâu đời và giềng mối đàng hoàng, nhiều nơi phép vua còn thua lệ làng là biểu hiện tinh thần dân chủ với tổ chức Hương Đảng xóm làng, quận hạt … đa số canh tác và thu hoạch hoa mầu từ trên ruộng vườn, đất đai, con sông ngắn dài, con lạch nông cạn,… và chính bằng sự lam lũ siêng năng cần cù mộc mạc đơn giản : Nhà Nông. Tuy có một số ít đại điền chủ có may mắn gây dựng hoặc được thừa hưởng từ tổ tiên khai khẩn để lại cho con cháu nhiều đất đai, ruộng vườn,  nhưng họ cũng chỉ là người dân thường vậy thôi, chứ không phải là giai cấp  phú hào, địa chủ, trí thức, chức quyền thượng đại gian manh cần phải có cuộc Cách Mạng Đấu Tranh Giai Cấp để tiêu diệt. Trong đất nước còn kém mở mang đang trên đà giao tiếp  với văn minh phương Tây, chúng tôi cũng có số ít nhà máy xay lúa hoặc chế biến, sản xuất một số mặt hàng nhu yếu phẩm tiểu kỹ nghệ để tiêu dùng chứ chẳng có gì to lớn vĩ đại cần đến lực lượng thợ thuyền chuyên môn để trở thành giai cấp công nhân cần đấu tranh…  Chúng tôi đã thành lập quốc gia với những những định chế luật pháp và sống hài hoà với nhau khi mà quốc gia của Mac hãy còn là bộ lạc !  Cả đời của Mac chẳng thấy và hiểu biết gì về nhà nông và ruộng vườn: Người công nhân của xí nghiệp, nhà máy sản xuất họ chỉ đến sở làm công việc quy định và hết giờ lao động họ rời sở làm chẳng cần phải lo liệu chi thêm, đời sống cứ tuần tự như thế trôi đều như con ốc trong guồng máy. Nhưng đời sống cuả nhà nông chúng tôi khác xa nhiều lắm ! Chúng tôi phải biết phân loại, lựa chọn thứ giống hoa mầu thích hợp tuỳ theo điều kiện thời tiết mùa màng, nắng mưa để mà canh tác và cũng phụ hệ vào thời gian vụ mùa để gặt hái,…Nói tóm lại Mac và mớ lý thuyết Xã Hội Chủ Nghĩa – Cộng Sản với phương thức cách mạng bạo lực thực chất chỉ để giết người, cướp của,  tuyên truyền giảo hoạt đưa  con người tiến tới thiên đường ảo tưởng “Thế Giới Đại Đồng”và lại tạo thêm thứ giai cấp lãnh đạo ngu dốt đặc chủng và man rợ hơn dã thú… chẳng có ích lợi và chỉ gây họa cho chúng tôi mà thôi ! “Nói” lại một lần khẳng định nữa là “Cuộc Cách Mạng Đấu Tranh Giai Cấp” của Mac thực chất chỉ là dã man mà thôi nhé ! Vì kẻ bị trị vùng lên đấu tranh, chiến thắng cầm quyền trở thành giai cấp thống trị mới và tàn bạo hơn nhiều…! Mac là kinh điển và là điển hình của bọn đồ tể Việt Cộng đã gây biết bao tội ác cho Dân Tộc và Đất Nước Việt Nam chúng tôi ! Mac là Thiên Cổ Tội Đồ của Nhân Loại ! Từ 500 năm trước, Triều Đại Lê Trung Hưng, Cụ Đông Các Đại Học Sĩ, Trình Tuyền Hầu – Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1584) trong tính cách trí thức thâm trầm u mặc, trào phúng của Nhà Nho uyên bác đã hạ bút miệt thị khả phê trong Sấm Ký đám “đồ tể hậu sinh” Việt Cộng và Mạc – Lí (Mác – Lê hay Mác xít – Lê nin nít) như sau:

Lí Đỉnh tương huyền hiềm đỉnh trọng !
Mạc Thành dục túc khủng đình trường !
Kim Ngọc, Cung Tường đô Phú Mỹ ?
Đại Đồng Thế Giới vấn hà phương ?

Nghĩa ám chỉ:

– Đỉnh Cao Trí Tuệ của Lí (Lí đọc trại là Lê : LêNin) muốn treo trên đỉnh cao, nhưng hiềm vì nó nặng nề và hảo huyền nên treo không nổi !
– “Thành Đồng Vách Sắt – Anh Em Xã Hội Chủ “ hứa hẹn với quần chúng vội vàng xây dựng đã trở thành cơn khủng hoảng dài ?
– Cung điện vàng ngọc , giàu sang phú quí tốt đẹp mà Mac – Lê đã vẽ vời , ở đâu ?
– Thành quả thiên đường “Thế Giới Đại Đồng” hỏi ở nơi nào, không có ?

Đại Đồng Thế Giới Mác-Lê , thành đồng vách sắt nước: “Anh Em Xã Hội Chủ Nghĩa, Thành Quả Xã Hội Chủ Nghĩa” giàu sang và “Đại Đồng Thế Giới” chỉ là hoang tưởng mà thôi…! Hỏi, tìm đâu không thấy !  Hiện tại người dân Nga rồi cũng sẽ phải tự đứng lên để làm nhiều cuộc cách mạng liên tiếp để giành lại quyền sống Tự Do – Dân Chủ thực sự vẫn còn bị bóp nghẹt bởi bàn tay sắt máu của nhân vật trùm KGB, Tổng Thống Vladimir Putin…và dân chúng Nga vẫn còn như đại văn hào Dostoyevsky tiếp tục than thở và tiếc nuối White Nights, ánh nắng ấm chiếu soi rọi thành phố Saint Petersburg êm đềm xa xưa trước thời Cộng Sản ngự trị…! Những nhà lãnh đạo đang cai trị nước Nga hãy còn hoang mang mâu thuẫn, gượng ép lẫn lộn: Dân Chủ – Độc Tài như:

Cùng Petchorine giữa Caucase dạo bước
Đấu súng, đấu gươm, khiêu vũ chan hoà
Gặp Dostoy trong Đêm Trắng pha trà
Mặc tuyết rơi, ngồi bên ấm Samovar.

(Thơ Vô Đề – Khuyết Danh)

7. Địa Lý Chính Trị và Globalism Toàn Cầu Hoá:

Thế Kỷ 21 tiến hoá vượt bực bởi những thành quả đạt được từ khoa học tân tiến, ứng dụng vào dân sinh làm thay đổi, đãi lọc, đào thải hầu hết những gì không còn thuận tiện, lợi dụng làm trì trệ cho đời sống của con người…Phương tiện truyền thông, vận chuyển, Computer (điện toán, vi tính) tiến bộ rất nhanh đã góp phần hữu ích, tiện dụng vô cùng…! Thế Giới vô hình chung trở thành thu nhỏ hẹp lại, người ta hiểu biết và chia xẻ “như” sống gần với nhau hơn… Một người mới buổi sáng còn đang ở nơi thành phố của quốc gia nầy, sang đến buổi chiều cùng ngày có thể có mặt ở quốc gia khác. Thông tin ở đây vừa “send” trên Internet (online) giây phút sau đã được chuyển tải đến khắp toàn cầu. Kiến thức mọi ngành nghề được lưu trữ trong “kho tàng Net” thật vĩ đại … chúng ta có tham học, tiềm hiểu suốt cả quảng đời người cũng không cùng tận…!  Với đà phát minh khoa học tiến triển sẽ vượt xa hơn những gì mà trí tuệ bình thường của ngày hôm nay chưa thể hình dung và khó có thể hiểu biết được và tiến hoá nữa trong thời tương lai … Con người có cần phải thay đổi từ quan niệm, thành kiến, khuôn thước cũ kỹ xa xưa,… cho đến địa lý của hành tinh trái đất nầy không ? Nhân loại rồi sẽ phải cần có một Thống Quan của “Thời Đại Toàn Cầu Hoá” để sống hài hoà với nhau trên một quốc gia duy nhất: “Quốc Gia Địa Cầu” và mỗi một con người là một “Công Dân Bình Đẳng” của Toàn Cầu nầy, chúng ta có những quyền căn bản được quy định và tôn trọng, cư trú bất cứ nơi nào hợp lý để mưu cầu hạnh phúc, lằn ranh biên cương quốc gia bản xứ chỉ còn như là quận hạt dụng cho hành chánh mà thôi,… Những vùng địa lý Á Châu mưa thuận gió hoà, dể canh tác thu hoạch hoa mầu, người dân cần cù, siêng năng và hiếu hoà, hiếu học,… sinh hoạt và thành thạo với Canh Nông sẽ sản xuất và chế biến nguồn lương thực, buôn bán, trao đổi để cho toàn thế giới tiêu dùng. Vùng địa lý Trung Đông với trữ lượng dầu hoả sẽ sản xuất số lượng nhiên liệu cho toàn thế giới tiêu dùng. Vùng địa lý Âu Châu với ưu điểm phát minh khoa học tân tiến sẽ chế tạosản xuất cơ giới, máy móc kỹ thuật cho toàn thế giới xử dụng,… Những ưu khuyết điểm từ vùng Địa Lý Chính Trị và những chậm trể, cản trở làm trì trệ con người phải cần có lực mạnh để khắc phục và phối trí cho toàn hảo,… Nên một Trật Tự Mới Cho Toàn Cầu (New World Order) là cần thiết ? Khởi ý niệm là như thế và có cần Định Hướng Nhân Loại không ? Viễn kiến cần thiết phải được hoạch định và thực hiện bởi những bậc Thánh Nhân, Thần Nhân, Vĩ Nhân có tầm vóc Đại Trí, Đại Lược, Đại Dũng, Đại Bi hằng sản thiết kế đặc nền móng và thi hành tự lâu rồi chứ bây giờ mới “thanh đàm” đã quá muộn màng…! Con người sống cần phải được đối đãi, cư xử với nhau như giá trị nhân phẩm: “Là Người” mà sự Đạo Đức và Trí Tuệ được tôn trọng để được cư xử Bình Đẳng…? Hay chỉ là hoa ngôn thuyết mà thực chất vẫn là thủ đoạn thực dụng ?

  1. Ôi… Ngọn Đuốc Thiêng của Nữ Thần Tự Do !

– Có phải chăng Lý Tưởng cao đẹp của nhân loại là được Thống Nhất trong Bình Đẳng ?
– Mục đích thật tế của Quốc Gia Dân Tộc là Độc Lập trong Thịnh Vượng ?
– Mơ ước bình thường của con người là được sống trong Tự Do và Hạnh Phúc ?

Vậy mà Quân Dân Cán Chính Việt Nam Cộng Hoà phải đơn phương tử chiến với đại quân Việt Cộng có dư thừa nguồn tiếp liệu với hoả lực hùng hậu ở cuối mùa cuộc chiến và bị hứng chịu nhiều cô nghiệt để cho đại cường “Đồng Minh” Mỹ ký Hiệp Định Paris rút quân tháo chạy an toàn về Mỹ Quốc, bàn giao miền Nam cho Bắc Việt như thân phận của con Tốt thí trên bàn cờ Chính Trị mà đã có tới những 5 đời Tổng Thống Mỹ tuyên bố: “Bảo Vệ Tiền Đồn Nam Việt Nam Tự Do, Chống Hiểm Hoạ Cộng Sản Đang Bành Trướng Trên Thế Giới…” ! Đó là những gì đã xảy ra và ngày 30–4–1975 đánh dấu mốc điểm thời gian của sự xụp đỗ hoàn toàn chính phủ Việt Nam Cộng Hoà ! Nhưng đối với những nhà thiết kế chiến lược từ Trung Tâm Quyền Lực của Nước Mỹ chỉ là thực thi một “Step” trong “Policy” và cứ như thế tuần tự “going on” và có “Ai” không ?… tìm hiểu vì sao “Họ” chủ trương đưa lực lượng quân đội Mỹ hùng hậu và hao tốn sinh lực của toàn thể Nước Mỹ, chi phí bảo trợ cho hầu hết lực lượng đồng minh tham dự vào chiến trường Việt Nam…để rồi “bàn giao” và rút khỏi Việt Nam sau 21 năm chiến đấu khốc liệt ? Nếu có “Ai” đại trí hiểu biết việc “Thiên Hạ thuỳ tri tại chưởng trung” vì sao “Người Mỹ” bước vào Việt Nam, tấc sẽ có thể “biết” hậu sự tương lai Việt Nam và Á Châu trên Toàn Cầu. “Người Mỹ” đã ra đi…và cho đến ngày nay “Vùng Đất Tranh” Việt Nam cũng vẫn còn đó, “cô Gái đẹp” Việt Nam đã không thuộc về Nga và Trung Cộng cho dù Trung Cộng đã đặc được ách thống trị qua bàn tay lãnh đạo của đảng Việt Gian Cộng Sản và nhà nước sắt máu, hà chính…hiện thời ! Người dân Việt trong thế địa lý  Á Châu  là “yết hầu” của “bọn bành trướng” Bắc Kinh,…vẫn luôn hoài vọng và chờ “Người Mỹ” trở lại với tương lai Tự Do – Dân Chủ phát triển phồn thịnh đầy tiềm năng và hứa hẹn…! Nước Mỹ có còn không những vị “Thạc Đức” với tấm lòng hào sảng như đại dương bao la, tâm trí trong sáng như nhật nguyệt chiếu soi thế gian, nếu gặp buổi thời hôn ám bão loạn mưa giăng giăng mịt mù đen tối… mà con tàu lênh đênh trong đêm không biết đâu là bến bờ nhìn thấy ánh sáng ngọn hải đăng là đường sống,  là những Quốc Gia – Dân Tộc nhỏ bé thế cô ngóng tìm và kỳ vọng ánh sánh của ngọn đuốc Nữ Thần Tự Do là ước mơ Tự Do – Dân Chủ và thịnh vượng…! Nước Mỹ có còn không những Bậc Thượng Phụ như thời Khai Quốc: Washington, Thomas Jefferson, Abbram Lincoln… đã khai phóng Lý Tưởng Tự Do, Dân Chủ, Bình Đẳng là giá trị, là sức mạnh vô địch đích thực của Nước Mỹ và là mơ ước của nhân loại trên thế giới còn hổn mang “người ăn thịt người” nầy… ? Những Vị Tiền Nhân Thượng Đại Nhân của nước Mỹ xa xưa kia như những vì sao Bắc Đẩu chiếu sáng trên bầu trời làm đích điểm chuẩn lộ đường cho loài người lữ hành trong đêm đen cô liêu tin tưởng vào cái Đẹp của Mỹ và định hướng sinh lộ tương lai mưu cầu cách mạng để đem Tự Do – Dân Chủ cho chính mình và Quốc Gia – Dân Tộc góp sức để hoàn thiện, thành toàn cho Nhân Quần sinh sống hạnh phúc !

Vần tìm Vở
Cá tìm Sông
Trong đêm tối vẫn còn có một vài ba vì sao sáng,
Trong những ngày nắng hạn vẫn có buổi chiều mưa !
Hay chỉ là:
Mơ lắm Thuyền trôi phương mịt mịt …!
Mộng nhiều Ngư lạc hướng tăm tăm…!

Như những vì sao Bắc Đẩu đã chìm khuất tất nơi chốn nào ? Rồng Thiêng hữu hối ẩn cư nơi nao ? Phượng Hoàng văn vẻ đài cát quí hiển vượt trên những ô trược hèn liệt của phàm trần thế gian… nay đã lìa Diêu Trì còn vọng tịch liêu ! Cuộc Cách Mạng Toàn Cầu đem Văn Hoá, Khoa Học, Tài Sản để mưu cầu, thực hiện hạnh phúc cho nhân loại với những trẩm triệu như tứ mã nan truy, lời hay ý đẹp Đại Biện Chứng của Thế Giới, phát Đoan Từ như lời Mẹ hiền thương loài người như con đẻ nuôi dưỡng chí ân tình:

Thề giác biện chứng lớn
Thề tu tính mệnh ta
Thề cứu nòi giống Việt
Thề giúp loài người yếu
Thề cùng vũ trụ hoà.
(Lý Đông A – Việt Nam Duy Dân – Nhân Chủ Toàn Pho).

Quần Long Vô Thủ… vết tuyệt kỳ như kiết tường vân ngũ sắc kết Năm Cánh Kỷ Hà: Chính Trị, Văn Hoá, Quân Sự, Kinh Tế, Xã Hội, …với tài Lục Thao an định thiên hạ…? Đã hơn 40 năm qua Chính Sách của nước Mỹ đã phản bội Lý Tưởng cao đẹp hào sảng mà những Bậc Thượng Phụ lập Quốc đã khai hoá vạch ra và chính biết bao thân xác, máu xương của người chiến binh Mỹ đã đỗ xuống làm chất dinh dưỡng đấp bồi đoá Hoa Tháng Năm (MayFlower) Tự Do –  Dân Chủ nở thắm rực rở trên danh hoàn khoảng thời gian dài lâu như thế có phải là: “Lịch Sử chậm như con rùa” và hư phế bớt đi “cái” Tốt Đẹp chăng…?

Tập họp các nước nhỏ đánh nước lớn là Vương Đạo
Tập họp các nước lớn đánh nước nhỏ là Bá Đạo !
Than ôi…Thời nay Huyền Cầm vô Tri Kỷ:
Mai không trên núi
Quế không trên non
Đào không trên nương
Phong Trần lặn lội xót hoa hường
Tìm người đồng tình dạ vấn vương
Lân ẩn trong nội
Phượng ẩn trong ngàn
Rồng ẩn trong ao
Lều tranh cỏ rậm vùi anh hào
Tìm người đồng chí dạ khát khao
Trông theo cánh buồm hỏi mây sao!
Cầm không có sắt
Uyên không có ương
Cưu không có thư
Thu dài Xuân ngắn hận nắng mưa
Tìm người đồng tâm dạ tương tư
Ngóng theo tăm bóng nhắn tin tờ.

(Lý Đông A)

Long bất phi tại Thiên
Phượng bất vũ Diêu Trì…!

Thì “Người” là Ai ?
Bút nghiên đèn sách đều sai lạc
Kim cổ Đông Tây cũng hão huyền!

Nay kẻ hậu học tầm theo dấu vết của Tiền Nhân và mối nhân “Duyên Nước Phước Nhà” mà đương “Chuyện Cao Dầy” may mắn giềng mối xưa nay không đứt lìa, truyền thừa Y Bát không gián đoạn cho dù vận nước đầy vơi tròn khuyết và mượn Sấm Ký của Cụ Đông Các Đại Học Sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm mà tâm sự lênh đênh và giảy bày nỗi niềm trắc ẩn như:

Dòng nhà để thấy dấu truyền
Gồm trong bốn báu còn in đời đời…
Cùng nhau khuya sớm dưỡng nuôi
Chờ Cơ sẽ mới ra tài cứu dân
Binh Thư mấy quyển Kinh Luân
Thiên Văn, Địa Lý, Nhân Luân phép mầu
Xem Ý Trời ngõ hầu khải Thánh
Dốc sinh Hiền điều đỉnh Hộ Mai
Song Thiên Nhật Nguyệt sáng soi
Thánh Nhan chẳng biết thì coi cho tường
Thông minh Kim Cổ khác thường
Thuấn Nghiêu là chí cao quang là tài
Đấng hiên ngang nào ai biết trước ?
Tài thao lược uyên bác Vũ Văn
Ai còn khoe trí khoe năng?
Cấm kia bắt nọ hung hăng với người

(Sấm Ký Trạng Trình – Đông Các Đại Học Sĩ Nguyễn Bỉnh Khiêm)

Trời cao tinh tú di dời làm ảnh hưởng mọi vật ở thế gian, thì Vật đổi Sao cũng dời vậy. Chúng ta có thể nghiệm lâu dài bằng quá khứ: Họa Bắc Thuộc, Thực Dân Tây Phương, Cộng Sản, Mỹ Cực Quyền, Lý Tưởng thâm sâu và Thực Dụng… thời qua ! Chúng Ta phải cương quyết tranh đấu với kẻ thù muốn huỷ diệt chúng ta cho dù là nội thù hay ngoại thù. Chúng Ta phải mưu cơ, cách mạng để cứu lấy nước nòi dù phải trả bằng đại giá:

– Đại Giá của Cách Mạng là sự Thành Công.
– Đại Giá của sự Thành Công phải đánh đổi bằng Máu! Không đổ máu tuyệt nhiên khó mà vận xoay được thời cuộc.

.Trịnh Khải Hoàng.

 

Advertisements
This entry was posted in Bình luận, Uncategorized. Bookmark the permalink.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s